Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Phải Đi Thu Nợ Giùm Vợ

Chương 14

/772


Cũng may vào đúng thời điểm đó, cha của Tạ Thời Dữ là Tạ Văn Mạch đã trưởng thành, hơn nữa tài học cũng rất cao, một mình vất vả chống đỡ Tạ thị.

Lúc Tạ Thời Dữ chào đời vừa vặn đúng lúc gia đình từ hưng thịnh đến suy bại.

Sau này, lúc nhà họ Tạ sắp không kiên trì nổi nữa thì ông nội của Đồ Sơn Cửu bế cô xuất hiện.

Khi ấy, ông ta đi thẳng vào chủ đề chính ngay, nhà họ Tạ mua chịu dao của ông ta rồi ông ta sẽ giúp chủ vận của nhà họ Tạ quay về thời kỳ đỉnh cao.

Ông nội của Đồ Sơn Cửu nói thẳng mình tới đây vì Tạ Thời Dữ, anh chính là khí vận chi tử trăm năm khó gặp một lần.

Ông cụ Tạ khó hiểu mới hỏi đối phương, tại sao nhà họ Tạ bọn họ có người mang khí vận lớn mà vẫn như vậy?

Nhưng đáp án mà ông nội của Đồ Sơn Cửu đưa ra, chính là Tạ Thời Dữ đúng thật là khí vận chi tử, nhưng khí vận của đế vương thời cổ đại còn không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió thì thôi, huống chi khi ấy anh còn nhỏ, khí vận chuyển động không đủ để chống đỡ sự hưng suy của toàn gia tộc nhà họ Tạ.

Ông cụ Tạ lại hỏi về thù lao mua dao chịụ

Ông nội của Đồ Sơn Cửu cũng không giấu diếm mà nói thẳng, đợi sau khi sự việc kết thúc, thù lao chính là Tạ Thời Dữ phải kết hôn với cháu gái của ông ta.

Ở nhà họ Tạ, ông cụ Tạ rất thương Tạ Thời Dữ.

Ông cụ cảm thấy việc kinh doanh có thể làm lại từ đầu, chứ không thể vì thế mà đánh đổi cả một đời của cháu trai được.

Nhưng ông cụ vừa quay đầu đã phát hiện ra đứa cháu trai tám tuổi nhà mình đang bế Đồ Sơn Cửu, bộ dáng rất yêu thích, còn há miệng nói một câu với ông cụ rằng  “Ông nội, cháu đồng ý hôn sự này, cháu sẽ ký vào hôn thư.”

Cứ như thế, bước đầu của giao dịch đã hoàn thành.

Thật ra, làm sao ông cụ Tạ không biết đứa cháu trai này của mình chỉ vì toàn bộ nhà họ Tạ thôi.

Chuyện xưa nghĩ lại mà kinh, cũng may bây giờ nhà họ Tạ đã ngồi vững trên vị trí nhà giàu nhất Nam thành.

Hơn nữa, sau khi Tạ Thời Dữ bắt đầu quản lý công ty lại càng cực kỳ hưng thịnh.

Tuy ông nội của Đồ Sơn Cửu chưa từng kể với cô về những chuyện xưa ở nhà họ Tạ này, nhưng cô chỉ cần cử động đầu ngón tay cũng đã biết được đại khái.

Đương nhiên, cô không nhớ chuyện đã ôm người ta không rời tay và cũng không bói ra được.

Ông cụ Tạ hỏi Đồ Sơn Cửu  “Tiểu Cửu, khi nào thì ông nội cháu qua đây? Hai người bọn ông rất hợp tính nhau, ông cũng muốn uống với ông ấy mấy ly.”

Đồ Sơn Cửu nâng mắt lên nhìn, khẽ cười  “Chỉ sợ không được rồi.”

Ông cụ Tạ  “Tại sao lại không được.”

“Đầu năm nay, ông nội đã qua đời.”

Nghe thế, phòng khách yên tĩnh một lúc, vẻ mặt của ông cụ Tạ rất buồn.

Sau đó, Hứa Ái Như nắm tay Đồ Sơn Cửu rồi vỗ nhẹ lên đó.

Đồ Sơn Cửu ngẩng đầu nhìn bà.

Giọng nói của Hứa Ái Như đầy thương tiếc  “Đã hơn nửa năm rồi, một đứa con gái như cháu ở một mình trên núi đã phải trải qua như thế nào, sao không xuống núi tới nhà họ Tạ sớm hơn?”


/772

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status