Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Phải Đi Thu Nợ Giùm Vợ

Chương 15

/772


Đồ Sơn Cửu muốn nói cũng không có gì cả, cứ cách dăm ba hôm là đám người ông nội lại lên thăm cô, cô cũng không cảm thấy có gì khác với trước đây cả, nhưng nghĩ đến phản ứng sau khi nghe thấy chữ quỷ của Hứa Ái Như ban nãy, cô dứt khoát nuốt lời về họng.

Cô mỉm cười lắc đầu, cố ra vẻ huyền bí nói một câu  “Thời cơ chưa tới.”

Bốn chữ này vừa thốt ra, quả nhiên Hứa Ái Như và ông cụ Tạ đều không hỏi thêm nữa.

Chỉ có Tạ Thời Dữ là để ý thấy Đồ Sơn Cửu lén lút thở phào một hơi.

Anh đảo mắt nhìn sang chiếc vali bên cạnh sau đó đứng dậy nói với ông cụ Tạ  “Ông nội, cô Đồ Sơn ngồi máy bay nửa ngày cũng đã mệt rồi, không phải phòng ốc đã sớm chuẩn bị xong rồi sao, hay là cháu dẫn cô ấy lên tầng nghỉ ngơi một lúc trước đã.”

Quả nhiên, sau khi Tạ Thời Dữ nói xong câu này, đôi mắt to của Đồ Sơn Cửu nhìn về phía anh tràn đầy vẻ biết ơn.

Tầng hai nhà cũ.

Tạ Thời Dữ đẩy hai chiếc vali nặng gần chết kia đến cửa phòng của Đồ Sơn Cửụ

Anh nghiêng người nói với Đồ Sơn Cửu  “Cô Đồ Sơn, chỗ này chính là phòng của em, mẹ anh trang trí dựa theo trí tưởng tượng của bà về con gái, em xem có chỗ nào không thích thì cứ nói với anh, anh sẽ kêu người đổi cho em, ngoài ra, em xem còn cần phải thêm thứ gì nữa không, anh sẽ cho người đi mua.”

Đồ Sơn Cửu đáp một tiếng  “Được.” Sau đó mở cửa đi vào phòng.

Đập vào mắt là một màu trắng hồng nhưng cũng may màu trắng chiếm nhiều hơn.

Cô thích hai màu đen và trắng bởi vì thế giới này không đen thì trắng.

Tạ Thời Dữ chỉ đứng ở cửa chứ không vào trong.

Đồ Sơn Cửu quay người kéo vali vào phòng, hơn nữa còn bày tỏ ý cảm ơn với anh  “Vừa rồi cảm ơn anh đã giải vây giúp em, con người em không giỏi giao tiếp với người ta cho lắm, sau này…”

Cô không nói hết câu, cảm thấy hơi ngượng ngập.

Không biết tại làm sao Tạ Thời Dữ lại có thể hiểu được.

Anh khẽ cười một tiếng, sau đó hơi cúi người để đối diện với tầm mắt của Đồ Sơn Cửu, nói  “Yên tâm, làm vợ của Tạ Thời Dữ anh, em muốn xã giao thì xã giao, không muốn xã giao thì thôi, không ai có thể bắt em làm việc mà em không thích, kể cả anh.”

Trong nháy mắt anh cúi người xuống, Đồ Sơn Cửu trừng to mắt, đứng chết lặng ở đó.

Thật ra, khoảng cách giữa Tạ Thời Dữ và cô chỉ nằm trong phạm vi xã giao bình thường, hai người vẫn giữ một khoảng cách nhất định nhưng cô vẫn theo bản năng căng thẳng.

Có khả năng trong tiềm thức biết người đàn ông này chính là chồng chưa cưới của mình, là chồng tương lai của mình, sẽ ngủ chung với nhau trên một chiếc giường, là người sẽ răng long đầu bạc cùng mình, cho nên tâm cảnh mới khác.

Đồ Sơn Cửu không có tiền đồ nuốt nước miếng một cái, cô nhanh chóng gật đầu  “Được, được, cái đó… em rất thích căn phòng này, cảm ơn, em phải nghỉ ngơi đã, tạm biệt.”

“Cạch” một tiếng, cửa phòng đóng lại.

Cũng may mà Tạ Thời Dữ phản ứng nhanh, bằng không chắc chắn đã phải tiếp xúc thân mật với cánh cửa rồi.

Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng khoảng hai giây, đột nhiên bật cười thành tiếng.

“Sao vẫn y như con thỏ nhỏ vậy?”

Nhưng không ngờ, “con thỏ nhỏ” – Đồ Sơn Cửu cách một cánh cửa phải đứng hơn mười phút mới hết đỏ mặt.


/772

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status