Ngay khi nhìn thấy người thật, cô cảm thấy vẻ ngoài của anh còn khiến người lưu luyến khó quên hơn cả giọng nói.
Đường nét gương mặt rõ ràng, cương nhu vừa phải, cặp lông mày trời sinh hơi thô lại khá sắc bén, một đôi mắt hoa đào mới đuôi mắt hơi nhếch lên, ánh mắt sáng ngời lại sâu thẳm.
Đồn Sơn Cửu vốn cho rằng anh sẽ là một tinh anh chốn công sở chuyên mặc tây trang đi giày da không tỳ vết chứ.
Nhưng anh lại mặc một bộ đồ thường ngày, mang đến cho người một loại cảm giác rất dễ chịụ
Dịu dàng và cao quý giống y như giọng nói của anh vậy.
Đồ Sơn Cửu vốn chỉ định nhìn trộm một cái nhưng không ngờ Tạ Thời Dữ cũng đang nhìn cô.
Bốn mắt va chạm, nhìn trộm bị bắt ngay tại trận, Đồ Sơn Cửu nhanh chóng thu lại tầm nhìn của mình, cúi đầu nghịch chiếc vòng trên cổ tay.
Cô nào biết, thật ra trước khi Tạ Thời Dữ về nhà đã cố tình thay một bộ quần áo khác ở công ty, cũng vì sợ sẽ mang lại cảm giác xa cách cho cô.
Anh thấp giọng cười một tiếng, đáp lại câu nói của Hứa Ái Như “Vâng, từng bế rồi.”
Hồi tưởng lại cảm giác tay khi ấy, anh lại bổ sung thêm một câu “Đúng là rất mềm.”
Cả người Đồ Sơn Cửu cứng đờ, bên tai ong một tiếng, gương mặt lập tức đỏ bừng.
Một màn này vừa vặn bị Tạ Thời Dữ bắt được, anh hơi nhếch khóe môi, thầm nghĩ dễ xấu hổ như vậy à, năm đó thật sự không nhìn ra được.
Đều nói ba tuổi nhìn ra được tính cách lúc lớn, năm đó cô ôm chặt chân anh không rời tay, nhả chữ không rõ ràng nhưng vẫn bi ba bi bô gọi anh.
Lúc đi, ông nội anh đã phải tốn sức rất lớn mới gỡ được cô xuống khỏi người anh.
Khi ấy cô khóc lên khóc xuống, không biết nói quá nhiều từ nhưng vẫn cố gắng biểu đạt sự yêu thích của mình đối với anh.
Không sai, từ nhỏ Tạ Thời Dữ cũng đã biết mình có hôn ước, hơn nữa, hôn ước này còn được chính bản thân anh đồng ý.
Năm đó, ông cụ Tạ lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, chỉ mất có mười năm đã đưa tập đoàn Tạ thị vào top 100 toàn quốc.
Tuy rằng hồi đó ông cụ còn niên thiếu nhưng thủ đoạn lại mạnh mẽ quyết liệt, cũng đã từng đắc tội với không ít người trên thương trường.
Vì vậy có rất nhiều thế gia hào môn đã liên thủ lại chèn ép tập đoàn Tạ thị, muốn đè bẹp bọn họ.
Có điều, ông cụ Tạ quả thật có thiên phú độc nhất trong lĩnh vực kinh doanh, bằng không, cũng không có khả năng có thể khiến tập đoàn Tạ thị từ một công ty nhỏ chẳng có ai biết đến trở thành top 100 chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.
Cho nên, cho dù bọn họ có liên thủ lại chèn ép thì ông cụ Tạ vẫn kiên cường sinh tồn trong khe hẹp, vẫn luôn duy trì trạng thái không lùi không tiến.
Sau này, mấy người kia thấy thật sự không thể áp chế được ông cụ Tạ nên mới dùng một vài “biện pháp ngầm.”
Hiển nhiên biện pháp ngầm này không phải thủ đoạn bình thường mà là tà thuật.
Từ đây, việc kinh doanh của nhà họ Tạ trượt dốc không phanh không nói, mà vợ của ông cụ Tạ cũng chính là bà nội của Tạ Thời Dữ, không biết tại làm sao mà tình trạng sức khỏe mỗi ngày một đi xuống, chỉ mới nửa năm đã qua đời vì bệnh tật.
Ông cụ Tạ cũng phải chịu một đả kích to lớn vì chuyện này.
|
/772
|

