Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Phải Đi Thu Nợ Giùm Vợ

Chương 12

/772


Hứa Ái Như vừa nghe thấy hai chữ nữ quỷ chợt rùng mình một cái, sau đó cũng không còn nghe thấy gì nữa, trong đầu chỉ toàn là có quỷ 

Hai mắt bà lập tức trợn ngược, bất tỉnh nhân sự.

“Mẹ ” Tạ Cảnh Châu phản ứng nhanh lập tức đỡ được người.

Giọng của Đồ Sơn Cửu hơi sốt ruột  “Bấm nhân trung cho dì đi ”

Tạ Cảnh Châu nhanh chóng bấm nhân trung cho Hứa Ái Như.

Đúng lúc này, đám người giúp việc trong nhà cũng nghe thấy động tĩnh mà chạy ra ngoài, người lập tức gọi 120, người thì lại vội vàng thực hiện biện pháp cấp cứụ

Vừa vặn lúc này, điện thoại trong túi Đồ Sơn Cửu vang lên.

Cô lấy ra nhìn, trên màn hình hiển thị là Tạ Thời Dữ.

Đồ Sơn Cửu ấn nút nghe.

Một giọng nói dễ nghe vang lên từ đầu bên kia điện thoại  “Chào em, cô Đồ Sơn Cửu, anh là Tạ Thời Dữ, rất xin lỗi vì nguyên nhân công việc mà anh không thể đích thân đến sân bay đón em được. Bây giờ chắc em đã sắp về đến nhà rồi chứ, còn khoảng nửa tiếng nữa anh mới có thể về được, lát nữa gặp nhé?”

Đồ Sơn Cửu lặng lẽ liếc mắt nhìn đám đông loạn như cào cào, cô theo bản năng giơ tay đặt ngón cái lên khóe miệng, cắn nhẹ và bảo  “Tạ Thời Dữ, em dọa mẹ anh sợ quá ngất xỉu rồi.”

Không cần phải chở đến bệnh viện bởi vì không bao lâu sau, Hứa Ái Như đã tự mình tỉnh lại.

Bà được chuyển từ trong sân đến phòng khách trong nhà.

Sau khi ông cụ Tạ biết được đầu đuôi ngọn ngành lại không khẩn trương cho lắm.

Mà sau khi Hứa Ái Như nghe được cô nói người bán dao chịu sẽ không để Tạ Cảnh Đình xảy ra chuyện mới hoàn toàn yên tâm.

Tạ Cảnh Châu đã được sắp xếp ra ngoài tìm Tạ Cảnh Đình.

Trước khi đi, Đồ Sơn Cửu dặn dò anh ta mang theo cái kéo kia bên mình.

Trong phòng khách.

Ông cụ Tạ cười ha ha hỏi Đồ Sơn Cửu  “Tiểu Cửu, một chuyến đi này chắc vất vả lắm rồi, có mệt không, ông đã kêu người nấu đồ ăn ngon cho cháu, lát nữa là xong rồi.”

Đồ Sơn Cửu ngồi nghiêm chỉnh, mỉm cười trả lời ông cụ Tạ  “Ngồi máy bay quả thật hơi mệt nhưng vẫn ổn, cảm ơn ông đã quan tâm ạ.”

Ông cụ Tạ gật đầu  “Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, chớp mắt cái mấy đứa đều đã trưởng thành cả rồi, nhớ năm đó lúc ông nội cháu bế cháu đến nhà họ Tạ thì cháu mới được ba tuổi thôi, ôi chao, lúc đó cháu đáng yêu lắm, nhìn yêu chết đi được."

Hứa Ái Như cũng phụ họa  “Đúng đó, mềm mại cứ như cục tuyết vậy, lúc đó dì còn từng bế cháu nữa đấy, à đúng rồi, hồi đó Thời Dữ cũng từng bế, đúng không Thời Dữ?”

Nghe thấy bà gọi Tạ Thời Dữ, Đồ Sơn Cửu hơi mím đôi môi đỏ, ánh mắt liếc về phía người đàn ông đang ngồi ngồi trên chiếc sô pha đơn.

Vừa rồi Tạ Thời Dữ đã quay về nhà.

Ấn tượng đầu tiên của Đồ Sơn Cửu về anh chính là giọng nói của anh trong cuộc gọi ban nãy.

Ở trên núi, lúc những nhàm chán cô rất thích nghe kịch truyền thanh, cho nên cũng được tính là một người mê giọng nói.

Giọng nói của Tạ Thời Dữ quả thật quá dễ nghe, không phải loại âm trầm cấm dục khiến hai mắt người sáng ngời cả lên đó, mà là kiểu gió xuân êm đềm khiến người nghe không bao giờ quên được.

Nghe anh nói chuyện, cô cứ cảm thấy tai mình hơi ngứa.

Mà đó đều là ấn tượng về Tạ Thời Dữ trước khi cô được gặp anh.


/772

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status