Phượng Hoàng Đài

Chương 13 - Chương 13

/19


Vệ Thiện kéo tay Vệ Bình, dắt vào điện, Vệ Kính Dung đã ôm Tần Thị chờ trong điện, nhìn hai người họ sóng vai bước vào. Vệ Kính Dung ngọc thụ lâm phong, Vệ Thiện trăm hoa nghìn sắc, nhìn hai tiểu bối như vậy, trong lòng nàng rất kiêu ngạo, liên tục gật đầu với Vệ Bình.

Con cháu Vệ gia đều xuất sắc, lúc này Vệ Tu chưa trưởng thành, còn Vệ Bình thì hào sảng anh tuấn, một thân lam bào làm nổi bật lên khí chất anh dũng hiên ngang. Thấy Vệ Kính Dung đã muốn quỳ xuống hành lễ, bị nàng kéo lại: “Đến chỗ ta còn hành lễ gì nữa, gầy đi rất nhiều rồi.’’

“Quốc lễ không được, nhưng gia lễ nhất định phải làm.’’ Vệ Bình kiên trì muốn lạy, Thụy Hương vội vàng dâng đệm quỳ lên. Vệ Bình nghiêm chỉnh quỳ xuống, dập đầu một cái. Những lời đã nói trên đại điện, như may thay không làm nhục mệnh, trước mặt cô cô sẽ không dùng đến. Vừa đứng thẳng người đã lập tức xoa xoa bụng: “Cô cô, con đói rồi.’’

Đại quân vẫn đang hạ trại ngoài thành, phân bổ binh lính thế nào, cũng đã được Chính Nguyên đế truyền lệnh từ lâu. Lính trong đại doanh, vốn là binh sĩ các nơi tụ họp lại, ngoại trừ những người chờ phong thưởng, còn lại đều trở về vị trí cũ.

Tấn vương Tần Chiêu dẫn theo mấy vị tướng lĩnh và hai đội tiểu binh cưỡi ngựa vào thành. Phô bày thanh thế, khải hoàn hồi triều, ngựa đi giữa phố Trường An, lượn quanh một vòng hoàng thành. Loan tin cho muôn dân biết, đã đánh thắng trận, dẹp xong Vân Châu, mở rộng bờ cõi non sông.

Những điều này đã được quan viên Lễ bộ thông báo từ trước, bách quan nghênh đón ở cổng thành. Vì tìm được kim ấn tiền triều, lại bắt được Tể tướng tiền triều, nên Chính Nguyên đế rất vui vẻ. Đang mở tiệc ở Hàm Nguyên điện, chiêu đãi quần thần.

Tấn vương là chủ soái, bên cạnh có mấy vị lão tướng giúp đỡ, Vệ Bình lại bộc lộ tài năng trong đám tiểu bối. Thế nào trên điện cũng phải kính rượu, phải ăn thứ gì đó lót bụng trước mới được.

Vệ Kính Dung nghe xong liền cười: “Đã sớm chuẩn bị cho con cả rồi, cũng là muội muội con cẩn thận.’’ Chỉ tay vào Vệ Thiện, càng ngắm càng hài lòng, cô nương nàng nuôi lớn, thoáng chốc đã hiểu chuyện rồi, trong lòng thoáng buồn.

Nam nhân Vệ gia từ trên xuống dưới, đều ra trận đánh giặc khi còn trẻ. Lúc hành quân đều ăn uống vội vã, hoặc là ăn lương khô, còn trẻ không chú ý, về già sẽ bị đau dạ dày. Vệ Thiện dặn dò Quang Lộc Tự chuẩn bị chút canh nóng bánh mềm, để ca ca lót bụng trước. Xé nhỏ bánh giúp Vệ Bình, canh nóng hầm thịt dê, cũng phải nghiền nát mới để Vệ Bình ăn.

Tần Thì níu lấy cái bàn nuốt nước miếng, Vệ Thiện vươn tay nựng má hắn. Sai Trầm Hương cầm một chén hoa sen nhỏ đến, múc một ít vào chén của hắn. Xé bánh cho Vệ Bình xong, lại đút cho Tần Thị, giúp hắn nghiền thịt dê, không để hắn uống cả chén, mà bắt ăn từng thìa nhỏ.

Vệ Bình kinh ngạc: “Thiện Nhi của chúng ta làm sao vậy, cô cô đã tìm nữ quan cho nàng rồi sao?’’ Vệ Thiện từ nhỏ đã đi theo Vệ Kính Dung, khi đó Chính Nguyên đế đã bá chiếm một phương. Vệ Thiện lại là viên minh châu quý giá nhất, luôn được người khác hầu hạ. Mười ngón tay chưa từng vương phải nước xuân, sao có thể tự mình làm những chuyện này.

Khi Vệ Thiện được phong làm Công chúa, theo lý mà nói phải có nữ quan theo bên người. Nhưng Vệ Kính Dung không muốn người khác dạy nàng quy tắc, hai nhi tử khi bé đều cầm nhành trúc trách phạt, duy nhất chỉ có Vệ Thiện là không. Làn da non mềm sợ chạm vào sẽ thành sẹo, là tiểu cô nương được nâng niu trong tay mà lớn lên.

Vệ Kính Dung tức giận lườm hắn: “Còn xem muội muội như hài tử sao, cô nương nhà ta đã lớn, tất nhiên sẽ hiểu chuyện.’’

Đối với Vệ Bình, nàng vẫn luôn là tiểu muội thích làm nũng, lúc này, còn cố ý bắt một đôi công đến dỗ nàng vui vẻ. Một con xanh lam, một con xanh lục, đều nhốt vào lồng sắt, vừa vào cung đã vội mang đến cho nàng chơi.

Vệ Bình ăn vội chén canh dê, rồi nhanh chóng đi dự tiệc, lúc đi còn nói: “Đợi trong nhà dọn dẹp một chút, ta lập tức tới đón muội.’’

Vệ Thiện còn chưa trả lời, Tần Thị đã cầm cái chén, đứng dậy năn nỉ: “Đệ cũng muốn đi.’’ Ở nhà cữu cữu phép tắc sẽ ít hơn trong cung, cũng không cần đi học viết chữ. Còn được ca ca cõng lên vai, đưa hắn đi dạo phố ngắm thành. Diễn*Đàn*Lê-Qúy-Đôn

Nếu là trước đây Vệ Kính Dung đúng là không yên lòng, nhưng lúc này lại có thể an tâm giao nhỉ tử cho chất nữ chăm sóc: “Cho các con đi vài ngày, nhưng không được náo loạn.’’ Nghe cô cô đồng ý, Vệ Bình mới vội vã đến Hàm Nguyên điện, Tấn vương bị Triệu thái hậu lôi kéo. Vệ Kính Dung không muốn hắn đến trễ, dứt khoát sai thái giám đến Thọ Khang cung chờ, gọi hắn đến dự tiệc trước, một chút nữa sẽ đến. Từ trước đến nay Triệu thái hậu luôn là người để bụng, nhưng Vệ Kính Dung lại chưa từng so đo, khi nàng sai người qua, người tức giận lại là Triệu thái hậu.

Chính Nguyên đế bày tiệc ở Hàm Nguyên điện chiêu đãi quần thần, Vệ Kính Dung cũng bày tiệc trên đầm Vân Mộng. Lúc này, cảnh xuân tươi đẹp, trăm hoa đua nở bên hồ, Bồng Lai điện mở rộng hai mươi bốn hoa môn*, thiết yến trước thủy đài*.

*hoa môn: cửa khắc hoa *thủy đài: nhà xây trên nước.

Các mệnh phụ đều đang đợi, Vệ Kính Dung đã đến từ lâu, Dương phi lại đến trễ. Nàng ta và Triệu thái hậu cùng nhau tới, Dương phi quen được nuông chiều lại đi lấy lòng Triệu thái hậu. Mặc dù bà ta cũng không yêu thích gì nàng cho lắm, nhưng thứ nhất là nàng họ Dương, thứ hai là ghét Vệ Kính Dung. Vì thế nguyện ý cho Dương Vân Kiều chút mặt mũi, dẫn nàng ta đi vào.

Nhưng điều đó lại không khiến người ta kinh ngạc, điều làm họ nhìn không chớp mắt chính là chiếc váy trên người Dương phi. Trăm hoa rực rỡ, dát châu nạm ngọc, lại không mặc áo ngoài, chỉ mặc một chiếc áo kết từ trân châu. Lụa mỏng quàng qua vai, tóc chải cao búi lên, trên đầu cài một đóa kim hoa. Xinh đẹp át tứ phương, khiến những nữ quyến ngồi đây đều không thể sánh bằng.

Từ Đáp ứng vừa ngẩng đầu lên đã thấy, ngẩn người tại chỗ, Dương phi cài đóa kim hoa trên tóc, người chưa đến hương đã quấn quanh. Phục trang trên người lộng lẫy, nhìn người trước mắt không thể không nghĩ đến thiên tiên trên trời.

Từ Đáp ứng cẩn thận hít một hơi, nghiêng đầu đưa mắt nhìn Vệ Kính Dung, nhưng chi thấy nàng bình thản. Trong lòng không khỏi cảm thán một tiếng, Hoàng hậu nương nương tốt tính, từ cổ chí kim khó ai hiền đức sánh bằng. Dương phi lại làm như thế, thực sự khiến người khác chán ghét mà.

Mấy ngày nay, Chính Nguyên đế không bước chân qua cửa Châu Kính điện, ngoại trừ đến Đan Phượng cung thì đều đến Thục Cảnh điện. Từ Đáp ứng vén tà váy, đứng lên hành lễ với Thái hậu, sau ngày hôm nay, chắc bệ hạ sẽ


/19

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status