Trung Nghĩa hầu phu nhân vừa vào cung, Vệ Thiện đã biết nàng muốn thỉnh tội cho Dương phi. Ngày thường Vệ Kính Dung thường khoan dung cho nàng ta mọi chuyện, phu nhân còn chưa đến, đã cho cung nhân khuyên nàng trở về.
Đây vốn là chuyện có cũng được, không có cũng xong, Dương phi muốn đến thỉnh tội, Chính Nguyên đế còn cảm thấy Hoàng hậu trách móc rất nặng. Nhưng lần này, Vệ Kính Dung rõ ràng lại thấy nàng ta mặc đồ trắng đến Đan Phượng cung.
Khi nàng ta không mặc hoa phục, nhìn qua còn đẹp hơn vài phần. Ngày thường, Dương Vân Kiều đã xinh đẹp dịu dàng. Mặc cung trang lộng lẫy xa hoa, còn không bằng một bộ y phục đơn giản, càng làm tăng vẻ mềm mại của nàng ta.
Tóc đen mềm mại buộc hờ sau gáy, tháo hết trang sức ngân trâm, khuôn mặt chỉ đánh một lớp phấn hồng mỏng. Chân mày thanh mảnh, điểm chút son, con ngươi đen láy như chứa lệ, đến Đan Phượng cung, vừa thấy Vệ Kính Dung đã tuôn rơi như châu sa.
Vai mảnh, eo thon khẽ run rẩy, thật giống cánh bướm dập dờn trong mưa, khiến người ta vừa liếc mắt đã cảm thấy không đành lòng: “Vệ tỷ tỷ, muội thực sự không muốn gây thêm phiền toái cho bệ hạ như vậy.’’
Nhưng Vệ Kính Dung không trấn an nàng ta giống mấy lần trước, mặt nghiêm mày thẳng nghe Dương Vân Kiều trần tình, ban cho nàng ta mười hai cuốn “Huấn giới’’: “Đức hạnh của nữ tử, không chỉ nhìn vào một người, mà còn đánh giá cả một nhà, huống chi là một đất nước? Muội học hết những thứ này một lượt, từ này về sau không thể tùy tiện xa hoa lãng phí, không được ngang ngược kiêu căng hống hách.’’
Dương Vân Kiều uất ức nhìn Vệ Kính Dung, nàng ta vốn không muốn quỳ, không ngờ Thụy Hương lại mang đệm quỳ đến. Không muốn quỳ cũng phải quỳ, nói chưa được hai câu, đã bị giáo huấn một trận, nàng ta đâu thể chịu được nổi nhục này.
Nàng ta tủi thân nhìn sang, bị Trung Nghĩa hầu phu nhân liếc mắt, cau mày với nàng ta. Dương Vân Kiều lập tức khom lưng uốn gối lạy, bên cạnh còn có Trung Nghĩa hầu phu nhân. Vệ Kính Dung nói một câu rồi để nàng ta đứng lên, khôi phục vẻ bình thản: “Về đi, từ nay không được tái phạm.’’
Chuyện này là do Vệ Thiện khơi ra, lại không ngờ có thể thuận lợi đến vậy. Từ trước đến nay, nàng cũng chưa từng có suy nghĩ chơi đùa kiểu này. Trong lòng Vệ gia, người đáng sợ nhất chính là phụ thân của nàng, nhưng khi đó là hành quân đánh giặc tranh đoạt thiên hạ. Còn chút tiểu xảo này, từ trên xuống dưới Vệ gia, sợ rằng chẳng có ai dùng đến.
Vệ Thiện đọc hết tấu chương mấy năm nay của Viên Lễ Hiền, Hồ Thành Ngọc, Phan Cẩn Văn. Trong miệng văn thần thì chưa từng có chuyện nhỏ, hóa ra nàng chưa từng ngờ đến, mọi chuyện đều có thể lấy ra nghị luận, trở thành đại sự.
So với việc đọc “Huấn giới’’ của Văn hoàng hậu, không biết có ích hơn là bao nhiêu. Một rương mười mấy cuốn, còn không thể so với tấu chương mỏng mấy ngàn từ. Hiền danh của Văn hoàng hậu được tán dương trăm năm, nhưng người đời chỉ biết đến danh hiền. Nếu bà gặp phải Phế đế tiền triều, còn có thể hiền dịu được không? Dù sao thì kết quả cũng chỉ giống như Trần hoàng hậu mà thôi.
Một bộ thúy vũ, đã có thể khiến Dương Vân Kiều quỳ gối nhận sai. Đời trước có thể làm nhiều chuyện như vậy, lại nhẹ nhàng khéo léo cho qua, để “Chính tâm cẩn ngôn’’ như lời dạy.
Vệ Thiện nhìn Dương Vân Kiều quỳ gối trước cô cô, trong lòng lại không có bao nhiêu thoải mái. Với chút sức mọn của nàng, cũng chỉ có thể làm những chuyện vụn vặt này, vốn không thể làm lay chuyển căn cơ của Dương gia.
Ngoại trừ ơn nghĩa chôn cha, Dương Vân Việt muốn được phong làm Trung Nghĩa hầu, tất nhiên phải có công lớn. Hắn dùng chiêu bài Dương gia, xưng huynh gọi đệ với Chính Nguyên đế. Nhưng từ trước đến nay luôn là rùy tùng, trong tay cũng không có nhiều binh mã. Khi Nghiệp Châu thất thủ, bn bị địch bắn trúng chân, là chính hắn đã đưa Chính Nguyên đế trở về. Từ đó về sau, Chính Nguyên đế mới cấp thêm nhân mã cho hắn, nếu không tìm ra chứng cứ xác thực mưu hại Thái tử, rất khó động vào Dương gia.
Vệ Thiện nóng lòng xuất cung, trên tay nàng có tiền, nhưng lại không có ai. Thúc thúc chưa trở lại, chỉ có mình ca ca đã có thể nắm được một nửa Vệ gia. Nhưng phải nói thế nào, mới có thể khiến hắn tin nàng đây?
Trong cung yến, Tấn vương đã say khướt, Vệ Bình cũng giống như vậy. Hai người nghỉ ngơi một chút, rồi trở về quân doanh thưởng rượu khao quân, chung vui với binh sĩ, say trong men rượu suốt hai ngày. Vệ Thiện mang theo trà mật đến thăm hắn, trong cung chỉ có một mình Vệ Bình, kéo lê đôi giày, ngáp thật to. Nào đâu còn là thiếu niên tuấn lãng phóng khoáng, hành lễ ở Đan Pượng cung chứ.
“Mau mở cửa để gió vào, múc nước để Thế tử rửa mặt.’’ Vệ Thiện nâng tay áo che mũi, trong phòng mùi rượu nồng nặc. Hai người cũng không biết đã ôm bao nhiêu bình rượu nữa, chống tay lên eo mắng hắn: “Ở chỗ cô cô còn biết ăn chút đồ, sao ở đây lại để bụng rỗng uống rượu vậy?’’
Vệ Bình bị tiểu muội dạy dỗ một trận, cũng không hề buồn bực. Vệ gia chỉ có mình nàng là nữ nhi, ríu rít như chim hỉ thước vậy.
Đây vốn là chuyện có cũng được, không có cũng xong, Dương phi muốn đến thỉnh tội, Chính Nguyên đế còn cảm thấy Hoàng hậu trách móc rất nặng. Nhưng lần này, Vệ Kính Dung rõ ràng lại thấy nàng ta mặc đồ trắng đến Đan Phượng cung.
Khi nàng ta không mặc hoa phục, nhìn qua còn đẹp hơn vài phần. Ngày thường, Dương Vân Kiều đã xinh đẹp dịu dàng. Mặc cung trang lộng lẫy xa hoa, còn không bằng một bộ y phục đơn giản, càng làm tăng vẻ mềm mại của nàng ta.
Tóc đen mềm mại buộc hờ sau gáy, tháo hết trang sức ngân trâm, khuôn mặt chỉ đánh một lớp phấn hồng mỏng. Chân mày thanh mảnh, điểm chút son, con ngươi đen láy như chứa lệ, đến Đan Phượng cung, vừa thấy Vệ Kính Dung đã tuôn rơi như châu sa.
Vai mảnh, eo thon khẽ run rẩy, thật giống cánh bướm dập dờn trong mưa, khiến người ta vừa liếc mắt đã cảm thấy không đành lòng: “Vệ tỷ tỷ, muội thực sự không muốn gây thêm phiền toái cho bệ hạ như vậy.’’
Nhưng Vệ Kính Dung không trấn an nàng ta giống mấy lần trước, mặt nghiêm mày thẳng nghe Dương Vân Kiều trần tình, ban cho nàng ta mười hai cuốn “Huấn giới’’: “Đức hạnh của nữ tử, không chỉ nhìn vào một người, mà còn đánh giá cả một nhà, huống chi là một đất nước? Muội học hết những thứ này một lượt, từ này về sau không thể tùy tiện xa hoa lãng phí, không được ngang ngược kiêu căng hống hách.’’
Dương Vân Kiều uất ức nhìn Vệ Kính Dung, nàng ta vốn không muốn quỳ, không ngờ Thụy Hương lại mang đệm quỳ đến. Không muốn quỳ cũng phải quỳ, nói chưa được hai câu, đã bị giáo huấn một trận, nàng ta đâu thể chịu được nổi nhục này.
Nàng ta tủi thân nhìn sang, bị Trung Nghĩa hầu phu nhân liếc mắt, cau mày với nàng ta. Dương Vân Kiều lập tức khom lưng uốn gối lạy, bên cạnh còn có Trung Nghĩa hầu phu nhân. Vệ Kính Dung nói một câu rồi để nàng ta đứng lên, khôi phục vẻ bình thản: “Về đi, từ nay không được tái phạm.’’
Chuyện này là do Vệ Thiện khơi ra, lại không ngờ có thể thuận lợi đến vậy. Từ trước đến nay, nàng cũng chưa từng có suy nghĩ chơi đùa kiểu này. Trong lòng Vệ gia, người đáng sợ nhất chính là phụ thân của nàng, nhưng khi đó là hành quân đánh giặc tranh đoạt thiên hạ. Còn chút tiểu xảo này, từ trên xuống dưới Vệ gia, sợ rằng chẳng có ai dùng đến.
Vệ Thiện đọc hết tấu chương mấy năm nay của Viên Lễ Hiền, Hồ Thành Ngọc, Phan Cẩn Văn. Trong miệng văn thần thì chưa từng có chuyện nhỏ, hóa ra nàng chưa từng ngờ đến, mọi chuyện đều có thể lấy ra nghị luận, trở thành đại sự.
So với việc đọc “Huấn giới’’ của Văn hoàng hậu, không biết có ích hơn là bao nhiêu. Một rương mười mấy cuốn, còn không thể so với tấu chương mỏng mấy ngàn từ. Hiền danh của Văn hoàng hậu được tán dương trăm năm, nhưng người đời chỉ biết đến danh hiền. Nếu bà gặp phải Phế đế tiền triều, còn có thể hiền dịu được không? Dù sao thì kết quả cũng chỉ giống như Trần hoàng hậu mà thôi.
Một bộ thúy vũ, đã có thể khiến Dương Vân Kiều quỳ gối nhận sai. Đời trước có thể làm nhiều chuyện như vậy, lại nhẹ nhàng khéo léo cho qua, để “Chính tâm cẩn ngôn’’ như lời dạy.
Vệ Thiện nhìn Dương Vân Kiều quỳ gối trước cô cô, trong lòng lại không có bao nhiêu thoải mái. Với chút sức mọn của nàng, cũng chỉ có thể làm những chuyện vụn vặt này, vốn không thể làm lay chuyển căn cơ của Dương gia.
Ngoại trừ ơn nghĩa chôn cha, Dương Vân Việt muốn được phong làm Trung Nghĩa hầu, tất nhiên phải có công lớn. Hắn dùng chiêu bài Dương gia, xưng huynh gọi đệ với Chính Nguyên đế. Nhưng từ trước đến nay luôn là rùy tùng, trong tay cũng không có nhiều binh mã. Khi Nghiệp Châu thất thủ, bn bị địch bắn trúng chân, là chính hắn đã đưa Chính Nguyên đế trở về. Từ đó về sau, Chính Nguyên đế mới cấp thêm nhân mã cho hắn, nếu không tìm ra chứng cứ xác thực mưu hại Thái tử, rất khó động vào Dương gia.
Vệ Thiện nóng lòng xuất cung, trên tay nàng có tiền, nhưng lại không có ai. Thúc thúc chưa trở lại, chỉ có mình ca ca đã có thể nắm được một nửa Vệ gia. Nhưng phải nói thế nào, mới có thể khiến hắn tin nàng đây?
Trong cung yến, Tấn vương đã say khướt, Vệ Bình cũng giống như vậy. Hai người nghỉ ngơi một chút, rồi trở về quân doanh thưởng rượu khao quân, chung vui với binh sĩ, say trong men rượu suốt hai ngày. Vệ Thiện mang theo trà mật đến thăm hắn, trong cung chỉ có một mình Vệ Bình, kéo lê đôi giày, ngáp thật to. Nào đâu còn là thiếu niên tuấn lãng phóng khoáng, hành lễ ở Đan Pượng cung chứ.
“Mau mở cửa để gió vào, múc nước để Thế tử rửa mặt.’’ Vệ Thiện nâng tay áo che mũi, trong phòng mùi rượu nồng nặc. Hai người cũng không biết đã ôm bao nhiêu bình rượu nữa, chống tay lên eo mắng hắn: “Ở chỗ cô cô còn biết ăn chút đồ, sao ở đây lại để bụng rỗng uống rượu vậy?’’
Vệ Bình bị tiểu muội dạy dỗ một trận, cũng không hề buồn bực. Vệ gia chỉ có mình nàng là nữ nhi, ríu rít như chim hỉ thước vậy.
|
/19
|

