Đất Thục quy hàng, cũng không phải cứ mang theo tỷ đệ Khương gia là có thể lập tức trở lại. Phải thống nhất quân đội, kiểm kê hộ tịch, cần đo đạc tính toán đất đai. Vì vậy Thái tử còn chưa trở về, đội ngũ của Tấn vương đã đến trước.
Lúc này, Tần Chiêu vẫn là Tấn vương, giỏi chinh thiện chiến, chính là tấm gương cho binh sĩ noi theo, uy danh chấn động thiên hạ. Sau này, hắn còn có một phong hào vang dội hơn nữa, Trung Châu vương.
Khi Vệ Thiện bị giam trong tiểu Doanh Đài, nghe nói Trung Châu vương khởi nghĩa. Đã lập tức nóng lòng mong hắn có thể đánh vào hoàng thành, cứu cô cô, nhưng cô cô không thể gắng gượng được đến ngày đó.
Còn chưa chờ được Tần Dục lên ngôi, Tần Chiêu đã sớm đến đất phong. Khi Chính Nguyên đế muốn Tần Chiêu trấn thủ Tấn Châu, rất có thể hắn đã tập trung lực lượng ở đây. Viên Lễ Hiền bị vu oan làm phản, người thay ông xử lại án sai chính là Tần Chiêu. Hắn vốn là một võ tướng, lại được lòng quan văn, còn Hoàng đế ngồi trên long tọa, Tần Dục chính là phế vật. Nếu không phải có thuộc hạ cũ của Chính Nguyên đế hợp sức chống đỡ, nơi đó đâu cần đánh đến ba năm.
Đáng tiếc, nàng và Bích Vi đều chết cả rồi, nếu không như thế, biết đâu Bích Vi còn có thể ở bên cạnh Tần Chiêu. Thái tử thích nàng, Tấn vương cũng thích nàng, có lẽ từ khi nàng trở thành Trắc phi của Tần Dục, Tấn vương đã có lòng mưu phản.
Người hắn phản không phải là Chính Nguyên đế, mà là Tần Dục, quân vương mê muội để kẻ tiểu nhân vô đạo nắm giữ triều chính. Mượn tiếng tiêu diệt nịnh thần khởi binh tiến đánh, ép Tần Dục vì muốn bình an mà phải giết từng người Dương gia. Nhưng hắn giết một kẻ, Tấn vương vẫn có thể liệt ra một tội mới cho hắn. Đám thần tử còn sót lại, gặp phải quân chủ như thế, làm sao nguyện ý trung thành được.
Đáng tiếc, nàng không thể nhìn thấy ngày Trung Châu vương ngồi lên đế vị, nhưng cô cô nuôi dưỡng hắn, thúc thúc dạy dỗ hắn. Trong những tội hắn đã nêu, có việc sau khi Vệ hoàng hậu mất, Tần Dục không dùng lễ nghi Hoàng hậu phát tang, cũng không cho hắn hồi kinh tế bái mẫu hậu.
Người của Vệ gia chắn chắn sẽ được rửa sạch tội danh, nhưng rửa oan cũng vô dụng. Không ai còn sống, cũng chỉ có thể xây một ngôi mộ đẹp mắt mà thôi. Cho dù có người tảo mộ tiết Thanh Minh, hóa vàng rằm tháng bảy, đốt hương tế bài quanh năm, thì có lợi ích gì chứ?
Vệ Thiện mang tin Tấn vương sắp hồi kinh báo cho cô cô biết. Mặc dù không bằng Tần Hiển được Vệ Kính Dung nuôi lớn, nhưng vẫn đỗi xử với hắn như nhi tử. Trong cung đã sắp xếp xong xuôi, thái giám, cung nhân hầu hạ đều được chuyển đến, dạy dỗ. Áo xuân mới may, giày vớ lại được lôi ra phơi nắng lần nữa.
Vệ Thiện quấn lấy Vệ Kính Dung muốn Vệ Kính Dung cho nàng đến cổng thành, Vệ Kính Dung búng trán nàng: “Ngốc nghếch.’’ Nhìn ánh mắt long lanh của nàng, biết Vệ Thiện trong lòng rất nhớ ca ca: “Ca ca con áp giải phạm nhân sẽ về chậm hơn một chút.’’ Rốt cuộc cũng không đành lòng làm nàng buồn, dụ dỗ nói: “Trên cổng thành không phải nơi con có thể đứng đâu, nó sẽ đến bái kiến ta, con ở đây chờ là được.’’
Chính Nguyên đế ra đón, văn võ bá quan cũng đều phải đi, quả thật Vệ Thiện đứng ở giữa sẽ không ra thể thống gì. Nàng suy nghĩ một chút rồi đồng ý, cũng không kể cho cô cô nghe nàng vừa mách tội Dương gia. Cô cô dỗ dành nàng, Vệ Thiện đã cười hì hì đi chọn xiêm y. Trong nội khố lại mang đến cho nàng hai rương gấm vóc, bảo thạch. Vương Trung tự mình đi một chuyến, nói là bệ hạ ban cho Công chúa, cô nương thì nên ăn mặc hoạt bát hơn mới đúng.
Những thứ khác thì thôi, nhưng lại có một bộ váy xòe đuôi dài, vô cùng lộng lẫy. Lông Khổng Tước màu lục bích, tầng tầng lớp lớp đan xen xanh mướt. Khi phòng tối còn phát sáng, khiến Tố Tranh ô một tiếng, Vệ Thiện nhìn lướt qua, rồi nói: “Cất chiếc váy đó đi.’’
Đây chính là họa tiết nổi tiếng của tiền triều, Phế đế vì Thẩm Thanh Ti, bỏ ra mười vạn lượng vàng mua minh châu, phỉ thúy. Sau đó sai người làm thành trang sức, y phục cho nàng.
Tổng quản nội khố đã cố ý chọn, cũng vì được Vương Trung cẩn thận dặn dò, phải tìm hoa văn rực rỡ tươi mắt. Thật ra Vệ Thiện cũng rất thích y phục hoa lệ, cô cô chưa từng keo kiệt, Vệ gia cũng không thiếu vàng bạc. Nhưng nàng chưa từng thấy váy áo lộng lẫy thế này, khảm châu nạm ngọc, chỉ sợ đáng giá liên thành.
Mặc chiếc váy này ra ngoài, còn không phải để người khác vạch tội Vệ gia sao. Vệ Thiện nhìn chiếc váy một cái: “Mau cất nó đi.’’
Nhiều gấm vóc như vậy, cũng không tiếc gì môt cái váy, lấy tuổi của Vệ Thiện mà nói, lúc này mặc nó là quá mức xa hoa. Chọn vài tấm lụa mỏng sắc hồng đưa đến Thượng Y cục may quần áo, Tố Tranh sai Trầm Hương đi. Vệ Thiện nhìn chằm chằm chiếc vái xòe đuôi dài, khảm châu nạm ngọc, rồi gọi Trầm Hương đến bên cạnh: “Ngươi đến Thượng Y cục, truyền việc ta được ban thưởng y phục tiền triều ra ngoài.’’
Trầm Hương không hiểu gì, Vệ Thiện mỉm cười: “Ta có đồ tốt như vậy, tất nhiên phải để mọi người đều biết.’’ Đặc biệt là muốn cho Dương Vân Kiều nghe được, nàng ta rất thích những thứ này. Trong cung từng có thời gian lưu hành các loại váy áo từ Châu Kính điện truyền ra. Dương gia lại có tài lực, gần đây Chính Nguyên đế không đến cung của nàng, chỉ cần truyền đến tai nàng, chỉ một lúc sau thế nào nàng ta cũng có một bộ.
Vệ Thiện nằm nghiêng trên gường, Lạc Quỳnh chỉ vào mấy rương “Huấn giới’’ của Văn hoàng hậu rồi hỏi nàng: “Những quyển sách này có cần đặt lên
Lúc này, Tần Chiêu vẫn là Tấn vương, giỏi chinh thiện chiến, chính là tấm gương cho binh sĩ noi theo, uy danh chấn động thiên hạ. Sau này, hắn còn có một phong hào vang dội hơn nữa, Trung Châu vương.
Khi Vệ Thiện bị giam trong tiểu Doanh Đài, nghe nói Trung Châu vương khởi nghĩa. Đã lập tức nóng lòng mong hắn có thể đánh vào hoàng thành, cứu cô cô, nhưng cô cô không thể gắng gượng được đến ngày đó.
Còn chưa chờ được Tần Dục lên ngôi, Tần Chiêu đã sớm đến đất phong. Khi Chính Nguyên đế muốn Tần Chiêu trấn thủ Tấn Châu, rất có thể hắn đã tập trung lực lượng ở đây. Viên Lễ Hiền bị vu oan làm phản, người thay ông xử lại án sai chính là Tần Chiêu. Hắn vốn là một võ tướng, lại được lòng quan văn, còn Hoàng đế ngồi trên long tọa, Tần Dục chính là phế vật. Nếu không phải có thuộc hạ cũ của Chính Nguyên đế hợp sức chống đỡ, nơi đó đâu cần đánh đến ba năm.
Đáng tiếc, nàng và Bích Vi đều chết cả rồi, nếu không như thế, biết đâu Bích Vi còn có thể ở bên cạnh Tần Chiêu. Thái tử thích nàng, Tấn vương cũng thích nàng, có lẽ từ khi nàng trở thành Trắc phi của Tần Dục, Tấn vương đã có lòng mưu phản.
Người hắn phản không phải là Chính Nguyên đế, mà là Tần Dục, quân vương mê muội để kẻ tiểu nhân vô đạo nắm giữ triều chính. Mượn tiếng tiêu diệt nịnh thần khởi binh tiến đánh, ép Tần Dục vì muốn bình an mà phải giết từng người Dương gia. Nhưng hắn giết một kẻ, Tấn vương vẫn có thể liệt ra một tội mới cho hắn. Đám thần tử còn sót lại, gặp phải quân chủ như thế, làm sao nguyện ý trung thành được.
Đáng tiếc, nàng không thể nhìn thấy ngày Trung Châu vương ngồi lên đế vị, nhưng cô cô nuôi dưỡng hắn, thúc thúc dạy dỗ hắn. Trong những tội hắn đã nêu, có việc sau khi Vệ hoàng hậu mất, Tần Dục không dùng lễ nghi Hoàng hậu phát tang, cũng không cho hắn hồi kinh tế bái mẫu hậu.
Người của Vệ gia chắn chắn sẽ được rửa sạch tội danh, nhưng rửa oan cũng vô dụng. Không ai còn sống, cũng chỉ có thể xây một ngôi mộ đẹp mắt mà thôi. Cho dù có người tảo mộ tiết Thanh Minh, hóa vàng rằm tháng bảy, đốt hương tế bài quanh năm, thì có lợi ích gì chứ?
Vệ Thiện mang tin Tấn vương sắp hồi kinh báo cho cô cô biết. Mặc dù không bằng Tần Hiển được Vệ Kính Dung nuôi lớn, nhưng vẫn đỗi xử với hắn như nhi tử. Trong cung đã sắp xếp xong xuôi, thái giám, cung nhân hầu hạ đều được chuyển đến, dạy dỗ. Áo xuân mới may, giày vớ lại được lôi ra phơi nắng lần nữa.
Vệ Thiện quấn lấy Vệ Kính Dung muốn Vệ Kính Dung cho nàng đến cổng thành, Vệ Kính Dung búng trán nàng: “Ngốc nghếch.’’ Nhìn ánh mắt long lanh của nàng, biết Vệ Thiện trong lòng rất nhớ ca ca: “Ca ca con áp giải phạm nhân sẽ về chậm hơn một chút.’’ Rốt cuộc cũng không đành lòng làm nàng buồn, dụ dỗ nói: “Trên cổng thành không phải nơi con có thể đứng đâu, nó sẽ đến bái kiến ta, con ở đây chờ là được.’’
Chính Nguyên đế ra đón, văn võ bá quan cũng đều phải đi, quả thật Vệ Thiện đứng ở giữa sẽ không ra thể thống gì. Nàng suy nghĩ một chút rồi đồng ý, cũng không kể cho cô cô nghe nàng vừa mách tội Dương gia. Cô cô dỗ dành nàng, Vệ Thiện đã cười hì hì đi chọn xiêm y. Trong nội khố lại mang đến cho nàng hai rương gấm vóc, bảo thạch. Vương Trung tự mình đi một chuyến, nói là bệ hạ ban cho Công chúa, cô nương thì nên ăn mặc hoạt bát hơn mới đúng.
Những thứ khác thì thôi, nhưng lại có một bộ váy xòe đuôi dài, vô cùng lộng lẫy. Lông Khổng Tước màu lục bích, tầng tầng lớp lớp đan xen xanh mướt. Khi phòng tối còn phát sáng, khiến Tố Tranh ô một tiếng, Vệ Thiện nhìn lướt qua, rồi nói: “Cất chiếc váy đó đi.’’
Đây chính là họa tiết nổi tiếng của tiền triều, Phế đế vì Thẩm Thanh Ti, bỏ ra mười vạn lượng vàng mua minh châu, phỉ thúy. Sau đó sai người làm thành trang sức, y phục cho nàng.
Tổng quản nội khố đã cố ý chọn, cũng vì được Vương Trung cẩn thận dặn dò, phải tìm hoa văn rực rỡ tươi mắt. Thật ra Vệ Thiện cũng rất thích y phục hoa lệ, cô cô chưa từng keo kiệt, Vệ gia cũng không thiếu vàng bạc. Nhưng nàng chưa từng thấy váy áo lộng lẫy thế này, khảm châu nạm ngọc, chỉ sợ đáng giá liên thành.
Mặc chiếc váy này ra ngoài, còn không phải để người khác vạch tội Vệ gia sao. Vệ Thiện nhìn chiếc váy một cái: “Mau cất nó đi.’’
Nhiều gấm vóc như vậy, cũng không tiếc gì môt cái váy, lấy tuổi của Vệ Thiện mà nói, lúc này mặc nó là quá mức xa hoa. Chọn vài tấm lụa mỏng sắc hồng đưa đến Thượng Y cục may quần áo, Tố Tranh sai Trầm Hương đi. Vệ Thiện nhìn chằm chằm chiếc vái xòe đuôi dài, khảm châu nạm ngọc, rồi gọi Trầm Hương đến bên cạnh: “Ngươi đến Thượng Y cục, truyền việc ta được ban thưởng y phục tiền triều ra ngoài.’’
Trầm Hương không hiểu gì, Vệ Thiện mỉm cười: “Ta có đồ tốt như vậy, tất nhiên phải để mọi người đều biết.’’ Đặc biệt là muốn cho Dương Vân Kiều nghe được, nàng ta rất thích những thứ này. Trong cung từng có thời gian lưu hành các loại váy áo từ Châu Kính điện truyền ra. Dương gia lại có tài lực, gần đây Chính Nguyên đế không đến cung của nàng, chỉ cần truyền đến tai nàng, chỉ một lúc sau thế nào nàng ta cũng có một bộ.
Vệ Thiện nằm nghiêng trên gường, Lạc Quỳnh chỉ vào mấy rương “Huấn giới’’ của Văn hoàng hậu rồi hỏi nàng: “Những quyển sách này có cần đặt lên
|
/19
|

