Phúc Hắc Quận Vương Phi

Chương 15 - Chương 15

/25


Edit:..Lam Thiên..

Trầm... Trầm Ly Tuyết... Trầm Ly Tuyết từ dưới ánh mặt trời đi ra, bóng dáng mảnh mai, làn váy phiêu dật, xinh đẹp động lòng người, trong ánh mắt màu đen lóe ra ý cười lạnh lùng khiến cho Xuân Hoa và Thu Nguyệt khiếp sợ nói không ra lời:

Nàng không có khả năng bị tám tên sát thủ vây giết mà vẫn có thể bình an còn sống, nhất định là do nàng chạy quá nhanh đám sát thủ không đuổi theo kịp, nhất định là như vậy ...

Tự mình an ủi, ánh mắt Xuân Hoa, Thu Nguyệt lo lắng liên tục nhìn về phía sau Trầm Ly Tuyết.

Đừng nhìn nữa , tám tên sát thủ đều đã chết, bọn họ không có khả năng xuất hiện! Lời nói lạnh lùng của Trầm Ly Tuyết giống như ma âm khiến Xuân Hoa, Thu Nguyệt toàn thân run rẩy: nàng cư nhiên giết chết tám tên cao thủ, này cũng quá không thể tin nổi .

Trầm Ly Tuyết, ngươi đừng đắc ý quá sớm, tám tên sát thủ kia chỉ là bắt đầu mà thôi! Xuân Hoa là đại nha hoàn của Lôi thị, nàng từng gặp qua rất nhiều tràng diện, sau vài giây ngắn ngủi kinh ngạc lại nhanh chóng trấn định xuống dưới, trên gương mặt thanh tú hiện lên tươi cười quỷ dị, bàn tay trắng nõn hung hăng vỗ vào cửa xe, một đạo tín hiệu bay lên trời nổ tung, khói vàng dày đặc xông thẳng lên trời trời.

Ầm, ầm! Trong nháy mắt bốn phía trống rỗng xông ra rất nhiều nam tử đem Trầm Ly Tuyết bao vây, cầm đầu là một người thân thể mập mạp, vẻ mặt hung dữ, trong đôi nhỏ như hạt đậu phát ra sát khí, trên người mặc da hổ, da hồ ly biện làm áo khoác ngoài, bên hông đeo một đeo một sợi dây thừng thô to, thoạt nhìn giống như thổ phỉ chiếm núi xưng vương.

Bức tường người thật dày, kín không kẽ hở, muốn lao ra ngoài so với đi lên trời còn khó hơn, Trầm Ly Tuyết nhíu mày, Lôi thị quả nhiên có để lại hậu chiêu!

Chậc chậc, cô nương này trưởng thành thật xinh đẹp, so với đầu bài của Di Hồng Lâu còn muốn đẹp hơn... Tên cầm đầu dùng sức xoa xoa bàn tay, háo sắc nhìn chằm chằm Trầm Ly Tuyết, vẻ mặt dâm loạn, tươi cười dâm đãng: dáng người mảnh khảnh, trước lồi sau vểnh, thân thể nho nhỏ khẳng định sẽ vừa mềm vừa nhuyễn, nếu có thể đặt ở dưới thân hung hăng chà đạp một phen...

Đại đương gia, mỹ nhân tùy lúc có thể thấy được, nhưng mệnh chỉ có một cái! Nếu là lúc bình thường, Xuân Hoa rất thích nhìn thấy Trầm Ly Tuyết bị một đống nam nhân vừa già vừa xấu hung hăng chà đạp, nhưng chuyện Trầm Ly Tuyết giết chết tám tên cao thủ khiến cho lòng nàng sinh sợ hãi, nàng không dám tiếp tục trì hoãn thời gian, phải mau chóng giết Trầm Ly Tuyết, để tránh đêm dài lắm mộng.

Hiểu được, hiểu được! Tên cầm đầu cười gượng liên tục gật đầu, tuy nói là chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu, nhưng hắn vẫn muốn sống lâu vài năm nên không dám đắc tội cố chủ có lai lịch rất lớn kia: Giết cô nương này, thưởng trăm lượng bạc!

Rống! Nghe thấy bạc, đám thổ phỉ hưng phấn đỏ bừng mắt, cầm theo đao kiếm, giống như thủy triều nhanh chóng đâm tới Trầm Ly Tuyết.

Trầm Ly Tuyết đứng yên không nhúc nhích, nhìn đám thổ phỉ càng lúc càng gần, khóe miệng khẽ giơ lên một độ cong xinh đẹp, đột nhiên nàng nghiêng mắt nhìn Xuân Hoa đang vui sương khi người khác gặp họa, ánh mắt nàng đột nhiên bắn ra sát khí sắc bén, một giây tiếp theo, Trầm Ly Tuyết quỷ dị biến mất ở trong tầm mắt của Xuân Hoa.

Trầm Ly Tuyết đâu? Xuân Hoa kinh hãi, mí mắt kịch liệt nhảy lên, một đạo tay áo màu lam xuất hiện ở khóe mắt, Xuân Hoa đột nhiên nghiêng mắt, dung nhan xinh đẹp của Trầm Ly Tuyết ánh vào mi mắt, khóe miệng có chút giơ lên, cười quỷ dị: Xuân Hoa, ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ của ngươi!

Hung hăng đánh




/25

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status