Edit:..Lam Thiên..
Thân thể nam tử run lên nhè nhẹ, y phục ở ngực bị tay phải của hắn nắm thành một đoàn, khuôn mặt tuấn mỹ do đau đớn nên có chút vặn vẹo, giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu bao phủ cái trán, trong tròng mắt màu đen lóe lên nồng đậm thống khổ, môi mìm chặt không nói được một lời.
Trầm Ly Tuyết nhướn mi, đều đã đau đến mức sống không bằng chết nhưng vẫn không rên lấy một tiếng, lực nhẫn nại quả thật rất mạnh.
Nhìn sang bát dược trên bàn gỗ, Trầm Ly Tuyết thử dò xét đi từng bước về phía trước, chân vừa chạm đất trong nháy mắt, nam tử đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt màu đen tràn ngập đề phòng và sát ý, tay trái ngưng tụ nội lực định hướng Trầm Ly Tuyết đánh qua...
Nháy mắt, thân thể mảnh khảnh của Trầm Ly Tuyết đã đi tới trước mặt nam tử, nàng vươn tay chế trụ cổ tay trái của hắn: Ta không phải địch nhân của ngươi, ngươi không cần đề phòng ta như vậy, vừa rồi ta đột nhiên xông vào, quấy rầy ngươi uống thuốc, hiện tại ta bù lại sai lầm của chính mình!
Đưa bát dược vẫn còn đang bốc hơi tới trước mặt nam tử, nam tử không nói gì, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Trầm Ly Tuyết:
Một thân y phục màu lam nhạt, tóc dài đen nhánh dùng một cây trâm ngọc đơn giản vấn lên, tươi mát tự nhiên, xinh đẹp nhưng không dung tục, lông mi thật dài khẽ nhếch, trong ánh mắt màu đen tràn đầy lãnh ý mãnh liệt, giống như tuyết trên cao nguyên vĩnh viễn không thay đổi...
Trong ánh mắt sắc bén của nam tử mơ hồ hiện lên một tia cảm xúc phức tạp!
Công tử, nếu ngươi còn tiếp tục trì hoãn, dược sẽ nguội lạnh! Trầm Ly Tuyết không thích xen vào việc của người khác nhưng nàng xông vào trì hoãn thời gian uống thuốc của nam tử khiến nam tử phát bệnh, đau đến mức ngay cả khí lực cầm bát dược cũng không có, nàng cũng không thể không quản không hỏi cứ thế bỏ đi.
Nam tử vẫn như trước không nói một lời, nhìn chằm chằm Trầm Ly Tuyết một lát, đột nhiên hắn nhắm mắt, giống như tiểu hài tử cáu kỉnh, nghiêng đầu đi, rời xa chén dược: hắn không uống!
Ngươi... Trầm Ly Tuyết tức giận nghiến răng nghiến lợi, quật cường cái gì mà quật cường, đã phát bệnh thành bộ dáng này, nếu còn không uống dược, sẽ đau chết mất!
Ngoài phòng, mặt trời đã nhô cao, thời gian không còn sớm , Trầm Ly Tuyết còn phải nhanh chóng chạy về Tướng phủ đối phó với Lôi thị, nàng không rảnh ở trong này cùng nam tử tiêu phí thời gian, nếu nam tử này đã không chịu phối hợp vậy nàng đành phải mạnh bạo .
Vươn tay nắm lấy cằm của nam tử, Trầm Ly Tuyết không chút lưu tình đem bát dược hung hăng đổ vào miệng hắn: nàng không muốn thiếu nợ người ta, bát dược này là do nàng trì hoãn, vậy nàng phải làm cho hắn uống hết, về phần sau khi uống dược xong

Thân thể nam tử run lên nhè nhẹ, y phục ở ngực bị tay phải của hắn nắm thành một đoàn, khuôn mặt tuấn mỹ do đau đớn nên có chút vặn vẹo, giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu bao phủ cái trán, trong tròng mắt màu đen lóe lên nồng đậm thống khổ, môi mìm chặt không nói được một lời.
Trầm Ly Tuyết nhướn mi, đều đã đau đến mức sống không bằng chết nhưng vẫn không rên lấy một tiếng, lực nhẫn nại quả thật rất mạnh.
Nhìn sang bát dược trên bàn gỗ, Trầm Ly Tuyết thử dò xét đi từng bước về phía trước, chân vừa chạm đất trong nháy mắt, nam tử đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt màu đen tràn ngập đề phòng và sát ý, tay trái ngưng tụ nội lực định hướng Trầm Ly Tuyết đánh qua...
Nháy mắt, thân thể mảnh khảnh của Trầm Ly Tuyết đã đi tới trước mặt nam tử, nàng vươn tay chế trụ cổ tay trái của hắn: Ta không phải địch nhân của ngươi, ngươi không cần đề phòng ta như vậy, vừa rồi ta đột nhiên xông vào, quấy rầy ngươi uống thuốc, hiện tại ta bù lại sai lầm của chính mình!
Đưa bát dược vẫn còn đang bốc hơi tới trước mặt nam tử, nam tử không nói gì, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Trầm Ly Tuyết:
Một thân y phục màu lam nhạt, tóc dài đen nhánh dùng một cây trâm ngọc đơn giản vấn lên, tươi mát tự nhiên, xinh đẹp nhưng không dung tục, lông mi thật dài khẽ nhếch, trong ánh mắt màu đen tràn đầy lãnh ý mãnh liệt, giống như tuyết trên cao nguyên vĩnh viễn không thay đổi...
Trong ánh mắt sắc bén của nam tử mơ hồ hiện lên một tia cảm xúc phức tạp!
Công tử, nếu ngươi còn tiếp tục trì hoãn, dược sẽ nguội lạnh! Trầm Ly Tuyết không thích xen vào việc của người khác nhưng nàng xông vào trì hoãn thời gian uống thuốc của nam tử khiến nam tử phát bệnh, đau đến mức ngay cả khí lực cầm bát dược cũng không có, nàng cũng không thể không quản không hỏi cứ thế bỏ đi.
Nam tử vẫn như trước không nói một lời, nhìn chằm chằm Trầm Ly Tuyết một lát, đột nhiên hắn nhắm mắt, giống như tiểu hài tử cáu kỉnh, nghiêng đầu đi, rời xa chén dược: hắn không uống!
Ngươi... Trầm Ly Tuyết tức giận nghiến răng nghiến lợi, quật cường cái gì mà quật cường, đã phát bệnh thành bộ dáng này, nếu còn không uống dược, sẽ đau chết mất!
Ngoài phòng, mặt trời đã nhô cao, thời gian không còn sớm , Trầm Ly Tuyết còn phải nhanh chóng chạy về Tướng phủ đối phó với Lôi thị, nàng không rảnh ở trong này cùng nam tử tiêu phí thời gian, nếu nam tử này đã không chịu phối hợp vậy nàng đành phải mạnh bạo .
Vươn tay nắm lấy cằm của nam tử, Trầm Ly Tuyết không chút lưu tình đem bát dược hung hăng đổ vào miệng hắn: nàng không muốn thiếu nợ người ta, bát dược này là do nàng trì hoãn, vậy nàng phải làm cho hắn uống hết, về phần sau khi uống dược xong

|
/25
|

