Edit:..Lam Thiên..
Bạch y nam tử không nói gì, ánh mắt màu đen sâu thẳm như hồ nước làm cho người ta nhìn không ra suy nghĩ trong lòng hắn, khí thức lãnh khốc trong nháy mắt đem không khí chung quanh đóng băng, lãnh ý không giới hạn nhanh chóng lan ra bốn phía!
Thanh y nam tử cùng hồng y nữ tử không dấu vết lặng lẽ lui về phía sau, bạch y nam tử tức giận, bọn họ không muốn bị liên lụy, nên cách càng xa càng tốt, đại nạn giáng xuống nhưng thổ phỉ thủ lĩnh vẫn không tự biết, đôi mắt hạt đậu háo sắc nhìn chằm chằm bạch y nam tử, mở miệng nói không ngừng:
Tiểu mỹ nhân, ca ca ta đã ngủ qua các đại thanh lâu kỹ viện lớn nhất kinh thành, công phu trên giường có thể nói đệ nhất, chỉ cần mỹ nhân theo ta, ta cam đoan sẽ khiến mỹ nhân hàng đêm vui vẻ đến quên cả trời đất, dục tiên dục tử...
Ầm! bạch y nam tử đột nhiên xuất chưởng, thổ phỉ thủ lĩnh đang cười to trong nháy mắt bay ngược ra ngoài, thân thể mập mạp hung hăng đập vào ngọn núi nhỏ xa xa, đem sườn núi đập vỡ, gân mạch toàn thân bị đứt đoạn, xương cốt cũng bị vỡ nát, tư thế đang cười to vẫn được duy trì khảm vào trong sườn núi trở thành một bức họa vĩnh viễn, muốn móc ra cũng móc không được !
Thủ lĩnh bị người dùng một chưởng chụp vào trong núi, đoạn khí bỏ mình, đám thổ phỉ kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm nửa ngày không lấy lại tinh thần.
Nhìn sang nam tử sắc mặt tối đen, khóe miệng Trầm Ly Tuyết khẽ giơ lên một độ cong xinh đẹp, thổ phỉ là thô nhân nhưng cũng là sắc quỷ, lời nói lại thập phần đáng khinh hạ lưu, hắn thanh hoa, cao quý như vậy, không nghe được nhất chính là lời nói dơ bẩn như thế, có thể chịu được đến bây giờ mới ra tay đã là không dễ dàng...
A! Cổ tay đột nhiên kịch liệt đau nhức, Trầm Ly Tuyết hô lên, hung hăng trừng mắt nhìn bạch y nam tử: Ngươi muốn làm gì? Ngón tay nam tử nắm chặt cổ tay nàng, không nghiêng không lệch niết đúng chỗ dấu tay xanh tím lúc trước, tay trái nàng tê dại đã muốn không còn cảm giác .
Không cẩn thận, tay dùng sức ! Bạch y nam tử nói nhẹ nhàng bâng quơ, trong ánh mắt thâm thúy ẩn ẩn hiện lên ý cười.
Trầm Ly Tuyết âm thầm tranh cãi, hắn không phải không cẩn thận, rõ ràng chính là cố ý, nàng chỉ là lặng lẽ vui sướng khi người khác gặp họa một chút, hắn liền chỉnh nàng như vậy, thật sự là quỷ hẹp hòi: Này, ngươi...
Muốn để ta đổi tay niết cổ tay phải của ngươi sau đó ngươi lại dùng chủy thủ này đánh lén ta sao? Bàn tay to thon dài của nam tử mở ra, trong lòng bàn tay một thanh chùy thủ tinh xảo lộ ra, dưới chuôi còn có một chút ánh sáng màu đỏ lóe lên.
Nhìn sang tay phải của chính mình trống không, Trầm Ly Tuyết lại tự mình tranh cãi, chủy thủ của mình bị hắn lấy đi khi nào? Bất quá, vừa rồi trong nháy mắt nàng thật đúng là tính toán như vậy, nhưng nghĩ đến đối phương có ba người, nàng lại cải biến kế hoạch.
Cùng một phương pháp, ta khinh thường dùng lần thứ hai! Trầm Ly Tuyết cãi lại, cầm lấy ngón tay nam tử dùng sức đẩy ra: Ngươi còn tiếp tục niết như vậy, cánh tay của ta thật sự sẽ bị tàn phế, ta bất quá chỉ là cường ép ngươi uống dược mà thôi, ngươi có tức giận cũng không thể phế đi một cánh tay của ta...
Nam tử nắm chặt cổ tay Trầm Ly Tuyết, mặc cho nàng làm thế nào cũng không nhúc nhích, hồng y nữ tử kinh ngạc há to miệng không ngừng chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, thần lãnh diện (thần mặt lạnh) chẳng những kéo tay nữ hài tử mà còn nắm chặt không buông, nàng nhìn lầm rồi đi, nhìn lầm rồi đi, nhìn lầm rồi đi...
Đừng nháy mắt nữa, ngươi không nhìn lầm. Trong ánh mắt thanh y

Bạch y nam tử không nói gì, ánh mắt màu đen sâu thẳm như hồ nước làm cho người ta nhìn không ra suy nghĩ trong lòng hắn, khí thức lãnh khốc trong nháy mắt đem không khí chung quanh đóng băng, lãnh ý không giới hạn nhanh chóng lan ra bốn phía!
Thanh y nam tử cùng hồng y nữ tử không dấu vết lặng lẽ lui về phía sau, bạch y nam tử tức giận, bọn họ không muốn bị liên lụy, nên cách càng xa càng tốt, đại nạn giáng xuống nhưng thổ phỉ thủ lĩnh vẫn không tự biết, đôi mắt hạt đậu háo sắc nhìn chằm chằm bạch y nam tử, mở miệng nói không ngừng:
Tiểu mỹ nhân, ca ca ta đã ngủ qua các đại thanh lâu kỹ viện lớn nhất kinh thành, công phu trên giường có thể nói đệ nhất, chỉ cần mỹ nhân theo ta, ta cam đoan sẽ khiến mỹ nhân hàng đêm vui vẻ đến quên cả trời đất, dục tiên dục tử...
Ầm! bạch y nam tử đột nhiên xuất chưởng, thổ phỉ thủ lĩnh đang cười to trong nháy mắt bay ngược ra ngoài, thân thể mập mạp hung hăng đập vào ngọn núi nhỏ xa xa, đem sườn núi đập vỡ, gân mạch toàn thân bị đứt đoạn, xương cốt cũng bị vỡ nát, tư thế đang cười to vẫn được duy trì khảm vào trong sườn núi trở thành một bức họa vĩnh viễn, muốn móc ra cũng móc không được !
Thủ lĩnh bị người dùng một chưởng chụp vào trong núi, đoạn khí bỏ mình, đám thổ phỉ kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm nửa ngày không lấy lại tinh thần.
Nhìn sang nam tử sắc mặt tối đen, khóe miệng Trầm Ly Tuyết khẽ giơ lên một độ cong xinh đẹp, thổ phỉ là thô nhân nhưng cũng là sắc quỷ, lời nói lại thập phần đáng khinh hạ lưu, hắn thanh hoa, cao quý như vậy, không nghe được nhất chính là lời nói dơ bẩn như thế, có thể chịu được đến bây giờ mới ra tay đã là không dễ dàng...
A! Cổ tay đột nhiên kịch liệt đau nhức, Trầm Ly Tuyết hô lên, hung hăng trừng mắt nhìn bạch y nam tử: Ngươi muốn làm gì? Ngón tay nam tử nắm chặt cổ tay nàng, không nghiêng không lệch niết đúng chỗ dấu tay xanh tím lúc trước, tay trái nàng tê dại đã muốn không còn cảm giác .
Không cẩn thận, tay dùng sức ! Bạch y nam tử nói nhẹ nhàng bâng quơ, trong ánh mắt thâm thúy ẩn ẩn hiện lên ý cười.
Trầm Ly Tuyết âm thầm tranh cãi, hắn không phải không cẩn thận, rõ ràng chính là cố ý, nàng chỉ là lặng lẽ vui sướng khi người khác gặp họa một chút, hắn liền chỉnh nàng như vậy, thật sự là quỷ hẹp hòi: Này, ngươi...
Muốn để ta đổi tay niết cổ tay phải của ngươi sau đó ngươi lại dùng chủy thủ này đánh lén ta sao? Bàn tay to thon dài của nam tử mở ra, trong lòng bàn tay một thanh chùy thủ tinh xảo lộ ra, dưới chuôi còn có một chút ánh sáng màu đỏ lóe lên.
Nhìn sang tay phải của chính mình trống không, Trầm Ly Tuyết lại tự mình tranh cãi, chủy thủ của mình bị hắn lấy đi khi nào? Bất quá, vừa rồi trong nháy mắt nàng thật đúng là tính toán như vậy, nhưng nghĩ đến đối phương có ba người, nàng lại cải biến kế hoạch.
Cùng một phương pháp, ta khinh thường dùng lần thứ hai! Trầm Ly Tuyết cãi lại, cầm lấy ngón tay nam tử dùng sức đẩy ra: Ngươi còn tiếp tục niết như vậy, cánh tay của ta thật sự sẽ bị tàn phế, ta bất quá chỉ là cường ép ngươi uống dược mà thôi, ngươi có tức giận cũng không thể phế đi một cánh tay của ta...
Nam tử nắm chặt cổ tay Trầm Ly Tuyết, mặc cho nàng làm thế nào cũng không nhúc nhích, hồng y nữ tử kinh ngạc há to miệng không ngừng chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, thần lãnh diện (thần mặt lạnh) chẳng những kéo tay nữ hài tử mà còn nắm chặt không buông, nàng nhìn lầm rồi đi, nhìn lầm rồi đi, nhìn lầm rồi đi...
Đừng nháy mắt nữa, ngươi không nhìn lầm. Trong ánh mắt thanh y

|
/25
|

