Edit:..Lam Thiên..
Trong bụi cỏ, Trầm Ly Tuyết vội vàng chạy như bay, bên tai tiếng gió vù vù thổi qua, cái trán chảy ra một tầng mồ hôi mịn, từ sau khi linh hồn xuyên qua, nàng vẫn luôn âm thầm huấn luyện chính mình, nhưng bởi vì thời gian quá ngắn, khối thân thể này chỉ có thể khôi phục được một phần mười lực lượng của nàng, hiện tại mới chỉ chạy hai dặm đường liền đã mệt thành như vậy, càng miễn bàn cùng lúc đối phó với tám tên hắc y nhân kia.
Từng trận thanh âm xé gió vang dội, Trầm Ly Tuyết không cần quay đầu lại cũng biết, hắc y nhân đã muốn đuổi kịp nàng, sát thủ cổ đại, tốc độ thật đúng là nhanh, bất quá, một mực chạy trốn cũng không phải là phong cách của nàng, bị người đuổi theo lâu như vậy, nàng cũng nên chính diện ứng chiến .
Trầm Ly Tuyết cười quỷ dị, thân thể mảnh khảnh giống như linh hồ linh hoạt lủi vào trong rừng cây rậm rạp, hắc y nhân đuổi sát tới rừng cây, đập vào mắt có thể thấy được, trừ bỏ cây cối chính là cỏ dại, làm sao còn thấy bóng dáng của Trầm Ly Tuyết.
Trầm Ly Tuyết cư nhiên biến mất ngay dưới mí mắt bọn họ, thật sự là sỉ nhục, hắc y nhân cầm đầu đùng đùng nổi giận ra lệnh: chia ra, đi tìm!
Vâng! đám người hắc y nhân đáp ứng một tiếng tản ra bốn phía, rất nhanh hướng đông, nam, tây, bắc đuổi theo.
Cỏ dại trong rừng cây mọc thành bụi, cành cây, rễ cây uốn quanh, đan chéo nhau thành một mớ lộn xộn, hắc y nhân cầm đầu thận trọng bước từng bước một, đôi mắt sắc bén cẩn thận nhìn nhất cử nhất động từ bốn phương tám hướng.
Đột nhiên, phía sau vang lên thanh âm ‘xột xoạt’, hắc y nhân không chút suy nghĩ cầm trường kiếm hung hăng đâm tới, mũi kiếm đâm thật sâu vào thân cây, trước mắt trống rỗng một mảnh, hắc y nhân nhẹ nhàng thở ra, thì ra chỉ là lá cây đung đưa, làm hắn sợ bóng sợ gió một hồi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trống rỗng xuất hiện ở trước mặt hắc y nhân, trong nháy mắt hắn kinh ngạc, một đạo ngân quang hiện lên, máu tươi văng đầy trời, hắc y nhân nhanh chóng ôm cổ họng của mình bị cắt đứt, mềm nhũn ngã xuống mặt đất, hai mắt mở to, trong ánh mắt tràn đầy khiếp sợ cùng khó có thể tin, giống như đang nói: Này... làm sao... có thể...
Đến chết hắn cũng không thấy rõ Trầm Ly Tuyết ra tay như thế nào.
Mọi việc đều có thể xảy ra! Trầm Ly Tuyết nhìn sang chủy thủ dính máu cùng với hắc y nhân nằm trên đất, lạnh lùng cười, nàng đã sớm đoán được Lôi thị sẽ ám hại nàng, nên sao nàng có thể không có chuẩn bị mà đi, một mình nàng không thể đối chiến với tám người nhưng lại có thể tiêu diệt từng người một!
Lão đại! Một tiếng kinh hô vang lên, chùy thủ trong tay

Trong bụi cỏ, Trầm Ly Tuyết vội vàng chạy như bay, bên tai tiếng gió vù vù thổi qua, cái trán chảy ra một tầng mồ hôi mịn, từ sau khi linh hồn xuyên qua, nàng vẫn luôn âm thầm huấn luyện chính mình, nhưng bởi vì thời gian quá ngắn, khối thân thể này chỉ có thể khôi phục được một phần mười lực lượng của nàng, hiện tại mới chỉ chạy hai dặm đường liền đã mệt thành như vậy, càng miễn bàn cùng lúc đối phó với tám tên hắc y nhân kia.
Từng trận thanh âm xé gió vang dội, Trầm Ly Tuyết không cần quay đầu lại cũng biết, hắc y nhân đã muốn đuổi kịp nàng, sát thủ cổ đại, tốc độ thật đúng là nhanh, bất quá, một mực chạy trốn cũng không phải là phong cách của nàng, bị người đuổi theo lâu như vậy, nàng cũng nên chính diện ứng chiến .
Trầm Ly Tuyết cười quỷ dị, thân thể mảnh khảnh giống như linh hồ linh hoạt lủi vào trong rừng cây rậm rạp, hắc y nhân đuổi sát tới rừng cây, đập vào mắt có thể thấy được, trừ bỏ cây cối chính là cỏ dại, làm sao còn thấy bóng dáng của Trầm Ly Tuyết.
Trầm Ly Tuyết cư nhiên biến mất ngay dưới mí mắt bọn họ, thật sự là sỉ nhục, hắc y nhân cầm đầu đùng đùng nổi giận ra lệnh: chia ra, đi tìm!
Vâng! đám người hắc y nhân đáp ứng một tiếng tản ra bốn phía, rất nhanh hướng đông, nam, tây, bắc đuổi theo.
Cỏ dại trong rừng cây mọc thành bụi, cành cây, rễ cây uốn quanh, đan chéo nhau thành một mớ lộn xộn, hắc y nhân cầm đầu thận trọng bước từng bước một, đôi mắt sắc bén cẩn thận nhìn nhất cử nhất động từ bốn phương tám hướng.
Đột nhiên, phía sau vang lên thanh âm ‘xột xoạt’, hắc y nhân không chút suy nghĩ cầm trường kiếm hung hăng đâm tới, mũi kiếm đâm thật sâu vào thân cây, trước mắt trống rỗng một mảnh, hắc y nhân nhẹ nhàng thở ra, thì ra chỉ là lá cây đung đưa, làm hắn sợ bóng sợ gió một hồi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trống rỗng xuất hiện ở trước mặt hắc y nhân, trong nháy mắt hắn kinh ngạc, một đạo ngân quang hiện lên, máu tươi văng đầy trời, hắc y nhân nhanh chóng ôm cổ họng của mình bị cắt đứt, mềm nhũn ngã xuống mặt đất, hai mắt mở to, trong ánh mắt tràn đầy khiếp sợ cùng khó có thể tin, giống như đang nói: Này... làm sao... có thể...
Đến chết hắn cũng không thấy rõ Trầm Ly Tuyết ra tay như thế nào.
Mọi việc đều có thể xảy ra! Trầm Ly Tuyết nhìn sang chủy thủ dính máu cùng với hắc y nhân nằm trên đất, lạnh lùng cười, nàng đã sớm đoán được Lôi thị sẽ ám hại nàng, nên sao nàng có thể không có chuẩn bị mà đi, một mình nàng không thể đối chiến với tám người nhưng lại có thể tiêu diệt từng người một!
Lão đại! Một tiếng kinh hô vang lên, chùy thủ trong tay

|
/25
|

