Editor: Trịnh Phương
Kèm theo hai tiếng ha ha cuối cùng kia của An Cẩn Du, trực giác nhạy bén được bồi dưỡng qua nhiều năm của Niếp Quân Hạo lập tức vang lên tiếng báo động. Một giây sau, anh nhanh tay lẹ mắt chống một chân xuống trước, thuận lợi chặn lại động tác của An Cẩn Du, hung mãnh đá lên đùi phải.
Niếp Quân Hạo nhìn theo hướng cái chân kia đá sang, chính là phía trên của mình, không khó tưởng tượng nếu không phải vừa rồi mình phản ứng nhanh, vị trí cái chân không cần nói cũng biết này sẽ bị đá trúng.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Niếp Quân Hạo u ám, nhìn chằm chằm An Cẩn Du, vẻ mặt tức giận nói: Tôi đã nói tôi không thèm để ý, cô còn không thông suốt cái gì? Vô duyên vô cớ muốn đánh người, rốt cuộc là cô muốn như thế nào?
An Cẩn Du bị chọc giận quá mà cười lên, liên tục cười lạnh nói: Cút em gái anh (*) chứ không thèm để ý, tôi muốn như thế nào? Tôi còn muốn hỏi anh muốn thế nào đấy. Vừa mới về nhà liền vô duyên vô cớ đè tôi ở trên ghế salon coi như xong, lại còn tự cho phép dùng thân phận bạn trai tôi như lẽ đương nhiên, quản tôi cái này lại quản tôi cái kia, lại vẫn dám ghét bỏ tôi. Đáng chết, gặp phải cái tên khốn kiếp như anh thật đúng là tôi xui xẻo tám đời, còn không mau tránh ra cho tôi?
(*) Em gái anh: Từ ngữ mạng Trung Quốc. Câu này tương đương: “Cút c*n m* anh đi chứ không them để ý”. =))
Niếp Quân Hạo không hề đặt sự giãy dụa của An Cẩn Du vào trong mắt một chút nào, nhanh chóng giữ chặt đôi tay vung vẩy của An Cẩn Du, lại gần trước mặt của An Cẩn Du, oán giận nói: Tôi muốn như thế nào? Được, tôi liền nói cho cô biết rốt cuộc tôi muốn thế nào. Không sai, tôi chính là không thích cô thân mật thắm thiết, cười cười nói nói với người đàn ông khác, tôi chính là không thích cô nói chuyện phiếm cùng những tên đàn ông nhìn qua đã biết không phải là cái thứ đồ chơi gì, lại vứt tôi sang một bên. Tôi chính là không thích cô cái gì cũng nói với người khác, nhưng cái gì cũng không nói với tôi. Cô là người của tôi, tôi nhất định phải đòi một cía danh phận, như vậy mới có thể khiến cô về sau không thể vừa nói vừa cười, kề vai sát cánh cùng những thứ đàn ông bụng dạ khó lường kia.
An Cẩn Du: …
‘Cô là người của tôi, tôi phải có một cái danh phận’? Cái này cái này cái này cái này chẳng lẽ chính là tỏ tình trong truyền thuyết? An Cẩn Du trợn to hai mắt, không dám tin nhìn về phía thiếu niên đang có cảm xúc kích động.
Lời thông báo trực tiếp này của

Kèm theo hai tiếng ha ha cuối cùng kia của An Cẩn Du, trực giác nhạy bén được bồi dưỡng qua nhiều năm của Niếp Quân Hạo lập tức vang lên tiếng báo động. Một giây sau, anh nhanh tay lẹ mắt chống một chân xuống trước, thuận lợi chặn lại động tác của An Cẩn Du, hung mãnh đá lên đùi phải.
Niếp Quân Hạo nhìn theo hướng cái chân kia đá sang, chính là phía trên của mình, không khó tưởng tượng nếu không phải vừa rồi mình phản ứng nhanh, vị trí cái chân không cần nói cũng biết này sẽ bị đá trúng.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Niếp Quân Hạo u ám, nhìn chằm chằm An Cẩn Du, vẻ mặt tức giận nói: Tôi đã nói tôi không thèm để ý, cô còn không thông suốt cái gì? Vô duyên vô cớ muốn đánh người, rốt cuộc là cô muốn như thế nào?
An Cẩn Du bị chọc giận quá mà cười lên, liên tục cười lạnh nói: Cút em gái anh (*) chứ không thèm để ý, tôi muốn như thế nào? Tôi còn muốn hỏi anh muốn thế nào đấy. Vừa mới về nhà liền vô duyên vô cớ đè tôi ở trên ghế salon coi như xong, lại còn tự cho phép dùng thân phận bạn trai tôi như lẽ đương nhiên, quản tôi cái này lại quản tôi cái kia, lại vẫn dám ghét bỏ tôi. Đáng chết, gặp phải cái tên khốn kiếp như anh thật đúng là tôi xui xẻo tám đời, còn không mau tránh ra cho tôi?
(*) Em gái anh: Từ ngữ mạng Trung Quốc. Câu này tương đương: “Cút c*n m* anh đi chứ không them để ý”. =))
Niếp Quân Hạo không hề đặt sự giãy dụa của An Cẩn Du vào trong mắt một chút nào, nhanh chóng giữ chặt đôi tay vung vẩy của An Cẩn Du, lại gần trước mặt của An Cẩn Du, oán giận nói: Tôi muốn như thế nào? Được, tôi liền nói cho cô biết rốt cuộc tôi muốn thế nào. Không sai, tôi chính là không thích cô thân mật thắm thiết, cười cười nói nói với người đàn ông khác, tôi chính là không thích cô nói chuyện phiếm cùng những tên đàn ông nhìn qua đã biết không phải là cái thứ đồ chơi gì, lại vứt tôi sang một bên. Tôi chính là không thích cô cái gì cũng nói với người khác, nhưng cái gì cũng không nói với tôi. Cô là người của tôi, tôi nhất định phải đòi một cía danh phận, như vậy mới có thể khiến cô về sau không thể vừa nói vừa cười, kề vai sát cánh cùng những thứ đàn ông bụng dạ khó lường kia.
An Cẩn Du: …
‘Cô là người của tôi, tôi phải có một cái danh phận’? Cái này cái này cái này cái này chẳng lẽ chính là tỏ tình trong truyền thuyết? An Cẩn Du trợn to hai mắt, không dám tin nhìn về phía thiếu niên đang có cảm xúc kích động.
Lời thông báo trực tiếp này của

|
/117
|

