Editor: Trịnh Phương
Niếp Quân Hạo đối mặt với thiên địch, chỉ số chiến đấu thẳng tắp giảm xuống, luống cuống tay chân lui về phía sau một phen, trực tiếp ngã xuống từ trên ghế salon.
Lúc này An Cẩn Du mới được tự do, đứng lên từ trên ghế salon, thoải mái nhàn nhã phủi phủi nếp uốn bị ép ra trên quần áo, cười lạnh liếc mắt nhìn Niếp Quân Hạo vẫn còn đang vật lộn cùng Tiền Đa Đa: Giáo chủ đại nhân, anh phải ngoan ngoãn ở đây chơi với Tiền Đa Đa thôi. Dáng dấp của cô gái nhỏ như tôi khó coi, tính tình lại không tốt, còn rất bạo lực nhỏ mọn, người nhỏ lực nhỏ, thật sự là không xứng với Giáo chủ đại nhân anh. Cho nên về sau lời như bạn trai vẫn là không nên tùy tiện nói ra, anh coi như chưa từng nói, tôi cũng coi như chưa từng nghe, đến đây chấm dứt.
Dứt lời, không tiếp tục để ý tới gương mặt tuấn tú của0 Niếp Quân Hạo đang kinh ngạc tới cực điểm, xoay người liền muốn rời đi.
Niếp Quân Hạo thấy thế, sắc mặt đại biến, vội vàng cao giọng hô to một câu: Con lừa ngốc nhỏ, sao cô có thể… Lời còn chưa kịp nói xong, liền bị An Cẩn Du cắt đứt.
An Cẩn Du giống như nghĩ tới điều gì, bước chân chợt dừng lại, bỗng chốc quay đầu nhìn mặt của Niếp Quân Hạo một cái, nhíu mày dặn dò: Tiền Đa Đa, nhớ rõ đừng cào mặt.
Trên mặt Niếp Quân Hạo vui mừng, thầm nghĩ, quả nhiên là nha đầu này vẫn đau lòng mình, thật là nghĩ một đằng nói một nẻo.
Đáng tiếc, không để anh vui mừng quá lâu, liền nghe thấy An Cẩn Du cách đó không xa lại bổ sung một câu: Vốn là chỉ có gương mặt đó có thể nhìn, bị cào rồi còn kiếm tiền thế nào.
Niếp Quân Hạo: …
Dặn dò xong, An Cẩn Du không nhìn cuộc chiến kịch liệt của một người một chó ở sau lưng, không còn một tia lưu luyến nào, nhanh chóng đi vào phòng bếp nhỏ chuẩn bị bữa ăn tối đến muộn.
Lấy gạo nấu cơm, nấu nước rửa rau, tiếng nước nóng ùng ục ùng ục sôi lên quanh quẩn trong phòng bếp nhỏ yên tĩnh, tất cả đều tiến hành đâu vào đấy, An Cẩn Du tỉnh rụi giống như tất cả mọi chuyện xảy ra vào hôm nay cùng tiếng va chạm thỉnh thoảng truyền tới bởi vì cuộc chiến kịch liệt của một người một chó bên ngoài, không có chút ảnh hưởng nào đối với cô.
Mắt thấy nước nóng bên trong đã sôi, An Cẩn Du mới vớt một quả dưa leo vừa được rửa sạch ra từ bên trong chậu, thả lên trên thớt gỗ.
Tay cầm con dao phay sáng loang loáng, ánh mắt nhìn chăm chú vào dưa leo trước mặt, An Cẩn Du chợt dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm dưa leo khẽ dao động, chợt trở nên sâu sắc khác thường.
Một hồi lâu, An Cẩn Du chợt giơ cao dao phay trong tay lên, nhanh chuẩn độc băm vào giữa quả dưa leo, dưa leo đáng thương cứ như vậy bị tàn nhẫn chém thành hai nửa, thiếu chút nữa rớt xuống từ trên thớt.
Cùng lúc đó, trong phòng bếp nhỏ đột nhiên vang lên một loạt tiếng gầm nhẹ có vẻ đè nén: A a a, nào có ai khiến tỏ tình thành ra như vậy, tên khốn đáng chết này!
…
Sau hôm đó, An Cẩn Du cùng Niếp Quân Hạo gần như là hoàn toàn rơi vào chiến tranh lạnh.
Niếp Quân Hạo là âm thầm tức giận mình nói đã đến mức đó rồi, nha đầu này không những không cảm động, lại còn cho con chó ngu xuẩn kia cắn mình. Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng chịu cơn tức như vậy/ Trước kia đều có rất nhiều phụ nữ muốn ngã vào lòng anh, mà anh chẳng thèm ngó tới, sao đến nha đầu này lại biến thành như vậy?! Thật sự là… thật sự là quá khinh người!
Còn An Cẩn Du tức giận là vì, Niếp Quân Hạo kia tỏ tình thì cũng thôi đi, tôi ít đọc sách, anh cũng đừng gạt tôi, đó là tỏ tình hay căn bản chính là trêu chọc mình. Cố tình chính mình lại vì sự true đùa của đối phương mà tâm thần đại loạn, hợp với cơn giận kìm nén trong mấy ngày qua, ngẫm lại đều cảm thấy một bụng tức, thật là muốn xách người khác lên làm thành bao cát ra sức đánh một trận a a a…
Hai người ai cũng không chịu thua trước, ai cũng không chịu vứt bỏ thể diện đi cầu hòa trước.
Mặc dù hai người cùng ở dưới một mái hiên, cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp cũng khó có thể nhìn thấy bọn họ từng có một chút trao đổi. Thậm chí vào lúc ăn cơm, hai người đều ngồi đối mặt với nhau, nhìn thức ăn đầy bàn, mắt nhìn thẳng, lúc ăn cơm trừ tiếng vang do bát đũa va chạm, hai bên gần như không phát ra tiếng, chứ đừng nói chi là sau khi ăn xong vùi ở trên ghế salon xem TV, căn bản đều là mỗi người ngồi ở một đầu riêng của ghế salon, ở giữa ngăn cách rõ ràng như Sở hà Hán giới (*), phân biệt rạch ròi.
(*) Sở hà Hán giới (điển tích): Sở hà Hán giới chính là con sông ngăn cách trong bàn cờ tướng. Đây chính là con song định

Niếp Quân Hạo đối mặt với thiên địch, chỉ số chiến đấu thẳng tắp giảm xuống, luống cuống tay chân lui về phía sau một phen, trực tiếp ngã xuống từ trên ghế salon.
Lúc này An Cẩn Du mới được tự do, đứng lên từ trên ghế salon, thoải mái nhàn nhã phủi phủi nếp uốn bị ép ra trên quần áo, cười lạnh liếc mắt nhìn Niếp Quân Hạo vẫn còn đang vật lộn cùng Tiền Đa Đa: Giáo chủ đại nhân, anh phải ngoan ngoãn ở đây chơi với Tiền Đa Đa thôi. Dáng dấp của cô gái nhỏ như tôi khó coi, tính tình lại không tốt, còn rất bạo lực nhỏ mọn, người nhỏ lực nhỏ, thật sự là không xứng với Giáo chủ đại nhân anh. Cho nên về sau lời như bạn trai vẫn là không nên tùy tiện nói ra, anh coi như chưa từng nói, tôi cũng coi như chưa từng nghe, đến đây chấm dứt.
Dứt lời, không tiếp tục để ý tới gương mặt tuấn tú của0 Niếp Quân Hạo đang kinh ngạc tới cực điểm, xoay người liền muốn rời đi.
Niếp Quân Hạo thấy thế, sắc mặt đại biến, vội vàng cao giọng hô to một câu: Con lừa ngốc nhỏ, sao cô có thể… Lời còn chưa kịp nói xong, liền bị An Cẩn Du cắt đứt.
An Cẩn Du giống như nghĩ tới điều gì, bước chân chợt dừng lại, bỗng chốc quay đầu nhìn mặt của Niếp Quân Hạo một cái, nhíu mày dặn dò: Tiền Đa Đa, nhớ rõ đừng cào mặt.
Trên mặt Niếp Quân Hạo vui mừng, thầm nghĩ, quả nhiên là nha đầu này vẫn đau lòng mình, thật là nghĩ một đằng nói một nẻo.
Đáng tiếc, không để anh vui mừng quá lâu, liền nghe thấy An Cẩn Du cách đó không xa lại bổ sung một câu: Vốn là chỉ có gương mặt đó có thể nhìn, bị cào rồi còn kiếm tiền thế nào.
Niếp Quân Hạo: …
Dặn dò xong, An Cẩn Du không nhìn cuộc chiến kịch liệt của một người một chó ở sau lưng, không còn một tia lưu luyến nào, nhanh chóng đi vào phòng bếp nhỏ chuẩn bị bữa ăn tối đến muộn.
Lấy gạo nấu cơm, nấu nước rửa rau, tiếng nước nóng ùng ục ùng ục sôi lên quanh quẩn trong phòng bếp nhỏ yên tĩnh, tất cả đều tiến hành đâu vào đấy, An Cẩn Du tỉnh rụi giống như tất cả mọi chuyện xảy ra vào hôm nay cùng tiếng va chạm thỉnh thoảng truyền tới bởi vì cuộc chiến kịch liệt của một người một chó bên ngoài, không có chút ảnh hưởng nào đối với cô.
Mắt thấy nước nóng bên trong đã sôi, An Cẩn Du mới vớt một quả dưa leo vừa được rửa sạch ra từ bên trong chậu, thả lên trên thớt gỗ.
Tay cầm con dao phay sáng loang loáng, ánh mắt nhìn chăm chú vào dưa leo trước mặt, An Cẩn Du chợt dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm dưa leo khẽ dao động, chợt trở nên sâu sắc khác thường.
Một hồi lâu, An Cẩn Du chợt giơ cao dao phay trong tay lên, nhanh chuẩn độc băm vào giữa quả dưa leo, dưa leo đáng thương cứ như vậy bị tàn nhẫn chém thành hai nửa, thiếu chút nữa rớt xuống từ trên thớt.
Cùng lúc đó, trong phòng bếp nhỏ đột nhiên vang lên một loạt tiếng gầm nhẹ có vẻ đè nén: A a a, nào có ai khiến tỏ tình thành ra như vậy, tên khốn đáng chết này!
…
Sau hôm đó, An Cẩn Du cùng Niếp Quân Hạo gần như là hoàn toàn rơi vào chiến tranh lạnh.
Niếp Quân Hạo là âm thầm tức giận mình nói đã đến mức đó rồi, nha đầu này không những không cảm động, lại còn cho con chó ngu xuẩn kia cắn mình. Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng chịu cơn tức như vậy/ Trước kia đều có rất nhiều phụ nữ muốn ngã vào lòng anh, mà anh chẳng thèm ngó tới, sao đến nha đầu này lại biến thành như vậy?! Thật sự là… thật sự là quá khinh người!
Còn An Cẩn Du tức giận là vì, Niếp Quân Hạo kia tỏ tình thì cũng thôi đi, tôi ít đọc sách, anh cũng đừng gạt tôi, đó là tỏ tình hay căn bản chính là trêu chọc mình. Cố tình chính mình lại vì sự true đùa của đối phương mà tâm thần đại loạn, hợp với cơn giận kìm nén trong mấy ngày qua, ngẫm lại đều cảm thấy một bụng tức, thật là muốn xách người khác lên làm thành bao cát ra sức đánh một trận a a a…
Hai người ai cũng không chịu thua trước, ai cũng không chịu vứt bỏ thể diện đi cầu hòa trước.
Mặc dù hai người cùng ở dưới một mái hiên, cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp cũng khó có thể nhìn thấy bọn họ từng có một chút trao đổi. Thậm chí vào lúc ăn cơm, hai người đều ngồi đối mặt với nhau, nhìn thức ăn đầy bàn, mắt nhìn thẳng, lúc ăn cơm trừ tiếng vang do bát đũa va chạm, hai bên gần như không phát ra tiếng, chứ đừng nói chi là sau khi ăn xong vùi ở trên ghế salon xem TV, căn bản đều là mỗi người ngồi ở một đầu riêng của ghế salon, ở giữa ngăn cách rõ ràng như Sở hà Hán giới (*), phân biệt rạch ròi.
(*) Sở hà Hán giới (điển tích): Sở hà Hán giới chính là con sông ngăn cách trong bàn cờ tướng. Đây chính là con song định

|
/117
|

