Edit: Nhật Dương
Yên lặng một lúc thì An Cẩn Du nhịn không được giật giật cơ thể bị ép đến cứng ngắc, nhỏ giọng nói: Không đói bụng thì cũng phải đứng dậy trước, anh cứ đè ép tôi như vậy rất không thoải mái.
Niếp Quân Hạo vẫn không nhúc nhích, nét quật cường trên gương mặt vẫn chưa lui, đôi mắt đen nhánh kia nhìn chằm chằm An Cẩn Du bị đè không thể nhúc nhích ở dưới khiến cô cảm thấy sau lưng chợt lạnh.
Một lúc sau Niếp Quân Hạo mới hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc mở miệng nói: Về sau cách Tô Minh Duệ, ừm, không, là cách tất cả những người đàn ông khác xa một chút.
An Cẩn Du ngẩn ra, sau khi lấy lại tinh thần thì nhịn không được liếc mắt nhìn Niếp Quân Hạo một cái, khẽ nguyền rủa nói: Niếp Quân Hạo, anh lộn xộn cái gì, đột nhiên anh nổi cơn gì vậy, mau đi xuống, anh đè khiền tôi rất không thoải mái.
An Cẩn Du đưa tay muốn đẩy Niếp Quân Hạo ra, tiếc rằng Niếp Quân Hạo nhìn như rất gầy yếu nhưng lúc này đè trên người cô lại giống như một tảng đá, đẩy thế nào đều không nhúc nhích, An Cẩn Du tức giận tới mức nhịn không được liếc anh một cái.
Niếp Quân Hạo nhíu mày, không nhúc nhích, sau đó nói tiếp: Cô đồng ý với tôi thì tôi mới dậy, nếu không…
An Cẩn Du nghe vậy thì càng tức giận: Niếp Quân Hạo, anh đừng quá đáng. Tôi có tiếp xúc nhiều với người đàn ông nào khác hay không thì mắc mớ gì đến anh, anh là gì của tôi, mắc mớ gì muốn quản tôi.
Mặt Niếp Quân Hạo tối sầm, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm An Cẩn Du lâu đến mức cả người cô run lên, lúc này mới sâu kín nói một câu: Tại sao à, bằng tôi là bạn trai cô, cô là người đã có bạn trai, tại sao cô có thể thay đổi thất thường, không tuân thủ nữ tắc.
…
An Cẩn Du hóa đá mấy giây sau đó mới cắn răng nghiến lợi nói: Bạn trai cái gì mà bạn trai, tất cả đều là nói bạn là con trai bình thường.
Hai mắt Niếp Quân Hạo nhíu lại, trong nháy mắt đáy mắt xuất hiện chút nguy hiểm nhìn chằm chằm An Cẩn Du nói: Cô đây là muốn không nhận trướng?
Không nhận trướng? An Cẩn Du bị chọc giận quá hóa cười, Cái gì mà không nhận trướng vốn chính là không có, anh để tôi nhận trướng thế nào?
Niếp Quân Hạo khinh thường hừ lạnh một tiếng, cố chấp nói: Tôi hỏi cô, bạn trai và bạn là con trai giống nhau, những lời này phải do cô nói hay không?
Không sai, lời này đúng là tôi nói, nhưng khi đó tôi không phải là…
An Cẩn Du muốn giải thích, đáng tiếc còn chưa nói xong đã bị Niếp Quân Hạo cắt đứt: Là cô nói là tốt rồi. Cô nói bạn là con trai

Yên lặng một lúc thì An Cẩn Du nhịn không được giật giật cơ thể bị ép đến cứng ngắc, nhỏ giọng nói: Không đói bụng thì cũng phải đứng dậy trước, anh cứ đè ép tôi như vậy rất không thoải mái.
Niếp Quân Hạo vẫn không nhúc nhích, nét quật cường trên gương mặt vẫn chưa lui, đôi mắt đen nhánh kia nhìn chằm chằm An Cẩn Du bị đè không thể nhúc nhích ở dưới khiến cô cảm thấy sau lưng chợt lạnh.
Một lúc sau Niếp Quân Hạo mới hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc mở miệng nói: Về sau cách Tô Minh Duệ, ừm, không, là cách tất cả những người đàn ông khác xa một chút.
An Cẩn Du ngẩn ra, sau khi lấy lại tinh thần thì nhịn không được liếc mắt nhìn Niếp Quân Hạo một cái, khẽ nguyền rủa nói: Niếp Quân Hạo, anh lộn xộn cái gì, đột nhiên anh nổi cơn gì vậy, mau đi xuống, anh đè khiền tôi rất không thoải mái.
An Cẩn Du đưa tay muốn đẩy Niếp Quân Hạo ra, tiếc rằng Niếp Quân Hạo nhìn như rất gầy yếu nhưng lúc này đè trên người cô lại giống như một tảng đá, đẩy thế nào đều không nhúc nhích, An Cẩn Du tức giận tới mức nhịn không được liếc anh một cái.
Niếp Quân Hạo nhíu mày, không nhúc nhích, sau đó nói tiếp: Cô đồng ý với tôi thì tôi mới dậy, nếu không…
An Cẩn Du nghe vậy thì càng tức giận: Niếp Quân Hạo, anh đừng quá đáng. Tôi có tiếp xúc nhiều với người đàn ông nào khác hay không thì mắc mớ gì đến anh, anh là gì của tôi, mắc mớ gì muốn quản tôi.
Mặt Niếp Quân Hạo tối sầm, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm An Cẩn Du lâu đến mức cả người cô run lên, lúc này mới sâu kín nói một câu: Tại sao à, bằng tôi là bạn trai cô, cô là người đã có bạn trai, tại sao cô có thể thay đổi thất thường, không tuân thủ nữ tắc.
…
An Cẩn Du hóa đá mấy giây sau đó mới cắn răng nghiến lợi nói: Bạn trai cái gì mà bạn trai, tất cả đều là nói bạn là con trai bình thường.
Hai mắt Niếp Quân Hạo nhíu lại, trong nháy mắt đáy mắt xuất hiện chút nguy hiểm nhìn chằm chằm An Cẩn Du nói: Cô đây là muốn không nhận trướng?
Không nhận trướng? An Cẩn Du bị chọc giận quá hóa cười, Cái gì mà không nhận trướng vốn chính là không có, anh để tôi nhận trướng thế nào?
Niếp Quân Hạo khinh thường hừ lạnh một tiếng, cố chấp nói: Tôi hỏi cô, bạn trai và bạn là con trai giống nhau, những lời này phải do cô nói hay không?
Không sai, lời này đúng là tôi nói, nhưng khi đó tôi không phải là…
An Cẩn Du muốn giải thích, đáng tiếc còn chưa nói xong đã bị Niếp Quân Hạo cắt đứt: Là cô nói là tốt rồi. Cô nói bạn là con trai

|
/117
|

