Editor: Trịnh Phương
Không đợi An Cẩn Du hồi phục lại tinh thần từ câu nói kia của Đoạn Thấm Nhã, Tô Minh Duệ đã ho nhẹ , cười khan đảm đương vai trò người hoà giải nói: Chị dâu, chị cũng thấy đấy, tiểu Du đã có bạn trai, chị nói lời này sẽ khiến bạn trai người ta không vui, cũng ảnh hưởng không tốt đối với con gái nhà người ta, cho nên sau này tận lực tránh nói ra những lời như vậy, tránh cho làm cho người khác hiểu lầm.
Đoạn Thấm Nhã ngớ ngẩn, cũng có chút đáng tiếc nhìn An Cẩn Du một cái, nhỏ giọng nói: Như vậy sao, chị biết rồi.
… An Cẩn Du vốn còn muốn giải thích đôi câu, lại phát hiện Tô Minh Duệ một mực dung bộ mặt đau khổ vì bị bức ép nháy mắt nhìn mình, hơn nữa bộ dạng thương tiếc không dứt kia của Đoạn Thấm Nhã, hiển nhiên là một bộ nếu như chính mình nói thêm một câu không phải nữa thì nhất định sẽ gán ghép mình với Tô Minh Duệ, vẻ mặt cô lung túng, cứ như vậy bỏ thời cơ tốt để giải thích.
Đợi đến lúc cô tỉnh táo lại, những người khác đã dùng ánh mắt ra hiệu chuyển đề tài, còn giải thích là trời đã tối.
Ánh mắt Tô Nghị uy nghiêm quét qua mọi người một cái, cũng khôi phục tỉnh táo ban đầu, kéo đề tài trở lại nói: Mặc kệ nói thế nào, chuyện Đậu Đậu làm phiền ngài Niếp ra tay cứu giúp, sau lần đó tôi vẫn luôn hy vọng có thể tìm được ngài Niếp, trực tiếp nói câu cảm ơn với ngài Niếp.
Hai mắt Niếp Quân Hạo sáng lên, vừa định nói chuyện, lại bị Tô Minh Duệ giành trước một bước.
Hắc hắc, anh, nếu anh thật sự muốn cảm ơn Quân Hạo, liền đưa quảng cáo đồng hồ lần này của Tô thị cho Quân Hạo đi, thế nào? Tô Minh Duệ vừa nghe Tô Nghị nói như thế, ánh sáng trong mắt chói lọi, vẻ mặt nịnh hót nói.
Lời Tô Minh Duệ còn chưa dứt, Hình Tân ngồi bên cạnh Nhan Mặc đã phản đối: Ai, anh Duệ, không thể nói như thế. Công việc xếp riêng, tư là tư, không thể nhập làm một.
… Lúc này Tô Minh Duệ mới nhớ tới sau khi đuổi tên Phương Vũ làm người ta ghét kia đi, quản lí của người tranh giành quyền phát ngôn chân chính với Niếp Quân Hạo vẫn ngồi ở đối diện.
Tô Nghị nghe lời của hai người cũng nhíu mày, khẽ cười nói: Mọi người tới đây cũng là vì chuyện người phát ngôn?
Nói xong còn nhìn lướt qua Nhan Mặc trầm mặc không nói cùng với Niếp Quân Hạo, đáy mắt xẹt qua một tia sáng nhàn nhạt, quay đầu nhìn về phía hai người đại diện, cười nhẹ nói: Nhan Mặc còn chưa tính, cậu ấy do công ty cố ý tìm trở về. Tiểu Duệ, em vừa xảy ra chuyện gì? Đột nhiên cảm thấy hứng thú đối với chuyện của Tô thị? Trước kia em vẫn chán ghét tránh xa chuyện có liên quan đến Tô thị, ngay cả ba mẹ giữ em nhậm chức

|
/117
|

