A ha ha ha, hai người nói cây rụng tiền gì vậy? Vừa rồi tôi có nói lời như vậy sao? Sao tôi lại không nhớ? Tô Minh Duệ thấy tình thế không tốt, cuống quít cười khan hai tiếng, nhìn trời giả vờ ngây ngốc.
Đáy mắt Niếp Quân Hạo cùng Nhan Mặc không hẹn mà cùng xẹt qua một tia sáng lạnh, tuy nói sớm biết vào làng giải trí cũng chính là đảm nhiệm chức vụ cây rụng tiền cho công ty đại diện này, nhưng biết về biết, chính tai nghe được lại là một chuyện khác.
Nhất là Niếp Quân Hạo, ngay từ lúc trước anh vẫn vô cùng bài xích chuyện người diễn trò này, hôm nay lại bị Tô Minh Duệ trực tiếp nói thành cây rụng tiền. Cây rụng tiền em gái ngươi! Chẳng lẽ tên khốn này không biết ở cổ đại chỉ có những ca kỹ nơi múa hát giải trí, dựa lầu bán rẻ tiếng cười mới có thể bị người khác gọi là cây rụng tiền? Vật như vậy sao một người đường đường là một giáo chủ ma giáo như anh, đến nơi này lại bị người khác lấy ra so với những ca kỹ này, thật là có chút không có thể nhịn.
Tô Minh Duệ sợ hết hồn hết vía nhìn hai người đối diện tối tăm mặt của, nội tâm đã sớm lệ rơi thành sông, đột nhiên cảm thấy mình cũng sắp khóc vì sự ngu ngốc của bản than. Phải biết rằng hai người đối diện này là là người hung tàn, anh ta một người cũng không là đối thủ, chớ đừng nói chi là hai người. Ngộ nhỡ bọn họ buồn bực mà xông lên cả hai, mình đoán chừng sẽ không thấy được ánh mặt trời ngày mai QAQ
Mặc dù Tô Nghị rất muốn làm như không biết cái tên đầu thiếu gân nào đó ở đối diện, nhưng rốt cuộc vẫn niệm tình anh em, không có cách nào trơ mắt nhìn em trai nhỏ nhà mình bị đánh, ít nhất là không thể bị đánh ở trong phòng làm việc của mình, nếu không khi lan truyền ra ngoài mặt mũi của tổng giám đốc Tô thị biết để chỗ nào.
Nghĩ như vậy, Tô Nghị liền ho nhẹ hai tiếng, lên tiếng kéo đề tài trở lại: Chuyện này anh cơ bản nắm rõ, chỉ là chuyện phát ngôn, Hình Tân nói không sai, chuyện nào ra chuyện đó. Anh sẽ thêm ngài Niếp vào danh sách diễn thử, nhưng cuối cùng có thể đứng thứ nhất hay không, phải xem bản lĩnh của anh ta. Tiểu Duệ, nếu em muốn bồi dưỡng anh ta thành siêu sao có thể thay thế Nhan Mặc trong tương lai, thì phải để anh ta tôi luyện nhiều hơn, mà không phải chuyện gì cũng chuẩn bị chu đáo. Em là người đại diện của anh ta, không phải là mẹ của anh ta.
Tô Minh Duệ lần nữa lúng túng sờ sờ chóp mũi, cười khan hai tiếng, nói: Biết biết, chỉ cần anh cho cậu ấy cơ hội này, em tin tưởng cậu ấy nhất định có thể làm được.
Bên kia Hình Tân nghe vậy cũng đẩy kính mắt trên mũi mình lên một cái, khẽ cười nói: Anh Duệ, anh cứ như vậy khẳng định nghệ sĩ này của anh có thể thắng được Nhan Mặc, đoạt được quyền phát ngôn tới tay?
Tô Minh Duệ không trở lời câu hỏi của Hình Tân, mà quay đầu đi, tội nghiệp nhìn về phía Nhan Mặc, sử dụng lá bài tình cảm, nói: Nhan Mặc, nhìn trên thân phận coi như là bậc cha chú trên danh nghĩa, cậu nhất định sẽ không đuổi tận giết tuyệt, có đúng hay không?
Con ngươi trong đôi mắt tràn đầy gió sương của Nhan Mặc bỗng chốc rét lạnh, trầm giọng nói: Nếu như
|
/117
|

