Editor: Trịnh Phương
Lời này của Đoạn Thấm Nhã vừa nói ra, không khí trong phòng làm việc lần nữa trở nên có chút tế nhị.
An Cẩn Du cảm thụ ánh mắt bắn tới từ bốn hướng, cuống quít cúi đầu, hận không thể đào một cái hố chôn mình ngay tại chỗ. Cô bây giờxem như là tự chuốc lấy họa sao? Cứu mạng với! QAQ
Tô Minh Duệ cũng bị các ghép loạn uyên ương của chị dâu mình làm cho sợ hãi, đối diện đột nhiên bắn tới luồng khí lạnh lẽo của cái chết khiến anh ta cảm giác cả người mình đều sắp bị đâm thành cái sàng, khóc không ra nước mắt nói: Chị dâu, chị đừng nói lung tung, em cùng cô bé này thuần khiết trong sạch, không hề có một chút quan hệ. Hơn nữa cô ấy đã có bạn trai, chị nói vậy sẽ hại chết em.
Bạn trai? Đoạn Thấm Nhã sững sờ, quay đầu liếc mắt nhìn An Cẩn Du, nghi ngờ nói: Bộ dáng này của cô ấy, cũng không giống như làngười có bạn trai nha.
An Cẩn Du vừa nghe Đoạn Thấm Nhã nói như vậy, trên mặt càng trở nên lúng túng, mà Niếp Quân Hạo ngồi ở bên người cô nghe vậy sắc mặt còn lại đen thêm mấy phần.
Tô Minh Duệ vô cùng hiểu lực chiến đấu của Niếp Quân Hạo thấy thế liền hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh, nói: Chị dâu, là thật, bạn traingười ta hiện tại còn ngồi ở bên cạnh, chị đừng…
Đoạn Thấm Nhã hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt quét qua quét lại ở trên người hai người An Cẩn Du, giật mình không thôi nói: Thì ra là hai người lại là…
Không đúng không đúng! An Cẩn Du thấy mọi người lần nữa nghi ngờ quan hệ của mình cùng Niếp Quân Hạo, gần như là muốn giải thích theo phản xạ, lại chợt nghe thấy bên cạnh truyền đến một tiếng nói quen thuộc tràn ngập tức giận: Con lừa ngốc nhỏ.
Hả? An Cẩn Du nghe thấy tiếng nói, có chút nghi ngờ quay đầu đi, vừa vặn chống lại cặp mắt đen nhánh mà thâm thúy của Niếp Quân Hạo.
Trước đó cô rõ ràng mặt đối mặt nhìn vào mắt của Niếp Quân Hạo nhiều lần, lại chưa từng có một lần nào giống như bây giờ, đối mặt gần như vậy. Ánh mắt của Niếp Quân Hạo cũng không lớn nhưng lại hẹp dài, đuôi mắt khẽ nhếch mang theo một tia kiêu căng bẩm sinh, hai mắtmàu đen sâu thẳm giống như hai xoáy nước sâu không thấy đáy, làm cho người ta dù thế nào cũng nhìn không thấu ý nghĩ chân thật nơi đáy lòng của chủ nhân đôi mắt này.
Dưới loại ánh nhìn chăm chú lại thâm thúy này, chỉ cần chốc lát, liền rất dễ dàng bị cảm xúc phức tạp ẩn chứa bên trong xoáy nước hoàn toàn kéo vào trong đó, khó có thể tự kềm chế.
Lòng của An Cẩn Du run lên bần bật, có chút không biết làm sao, hỏi một câu: Niếp Quân Hạo, anh làm gì ưm…
Lời còn chưa dứt, khuôn mặt tuấn tú vốn đang để sát mặt An Cẩn Du nhanh chóng phóng đại, hai mắt đột nhiên co lại.
Cùng lúc đó, An Cẩn Du chợt cảm thấy trên môi mình giống như bị cái gì đó hung hăng đặt lên, mà cái ót của cô cũng bị một cánh tayrộng rãi lại ấm áp êm ái đỡ lấy, ngăn trở tất cả đường lui.
Một khắc kia, khoảng cách giữa hai người gần trước nay chưa từng có, gần đến nỗi gần như có thể thấy rõ mỗi một lỗ chân lông trên mặtđối phương, gần đến nỗi gần như có thể nghe được tiếng hít thở của nhau, cảm giác mềm mại trên môi, cùng với việc bởi vì kinh ngạc trong một cái chớp mắt kia mà bị vội vã cạy răng ra 垹, sau cùng còn từng chút từng chút bị đoạt đi hô hấp.
Cả đầu An Cẩn Du gần như đều rối thành một đống tương hồ vì thiếu dưỡng khí, cho đến khi rốt cuộc không thể hít thở được không khítrong lành, bên tai còn truyền đến một tiếng trách cứ cùng cười khẽ: Đồ ngốc, không biết lúc hôn cũng phải hô hấp sao

Lời này của Đoạn Thấm Nhã vừa nói ra, không khí trong phòng làm việc lần nữa trở nên có chút tế nhị.
An Cẩn Du cảm thụ ánh mắt bắn tới từ bốn hướng, cuống quít cúi đầu, hận không thể đào một cái hố chôn mình ngay tại chỗ. Cô bây giờxem như là tự chuốc lấy họa sao? Cứu mạng với! QAQ
Tô Minh Duệ cũng bị các ghép loạn uyên ương của chị dâu mình làm cho sợ hãi, đối diện đột nhiên bắn tới luồng khí lạnh lẽo của cái chết khiến anh ta cảm giác cả người mình đều sắp bị đâm thành cái sàng, khóc không ra nước mắt nói: Chị dâu, chị đừng nói lung tung, em cùng cô bé này thuần khiết trong sạch, không hề có một chút quan hệ. Hơn nữa cô ấy đã có bạn trai, chị nói vậy sẽ hại chết em.
Bạn trai? Đoạn Thấm Nhã sững sờ, quay đầu liếc mắt nhìn An Cẩn Du, nghi ngờ nói: Bộ dáng này của cô ấy, cũng không giống như làngười có bạn trai nha.
An Cẩn Du vừa nghe Đoạn Thấm Nhã nói như vậy, trên mặt càng trở nên lúng túng, mà Niếp Quân Hạo ngồi ở bên người cô nghe vậy sắc mặt còn lại đen thêm mấy phần.
Tô Minh Duệ vô cùng hiểu lực chiến đấu của Niếp Quân Hạo thấy thế liền hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh, nói: Chị dâu, là thật, bạn traingười ta hiện tại còn ngồi ở bên cạnh, chị đừng…
Đoạn Thấm Nhã hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt quét qua quét lại ở trên người hai người An Cẩn Du, giật mình không thôi nói: Thì ra là hai người lại là…
Không đúng không đúng! An Cẩn Du thấy mọi người lần nữa nghi ngờ quan hệ của mình cùng Niếp Quân Hạo, gần như là muốn giải thích theo phản xạ, lại chợt nghe thấy bên cạnh truyền đến một tiếng nói quen thuộc tràn ngập tức giận: Con lừa ngốc nhỏ.
Hả? An Cẩn Du nghe thấy tiếng nói, có chút nghi ngờ quay đầu đi, vừa vặn chống lại cặp mắt đen nhánh mà thâm thúy của Niếp Quân Hạo.
Trước đó cô rõ ràng mặt đối mặt nhìn vào mắt của Niếp Quân Hạo nhiều lần, lại chưa từng có một lần nào giống như bây giờ, đối mặt gần như vậy. Ánh mắt của Niếp Quân Hạo cũng không lớn nhưng lại hẹp dài, đuôi mắt khẽ nhếch mang theo một tia kiêu căng bẩm sinh, hai mắtmàu đen sâu thẳm giống như hai xoáy nước sâu không thấy đáy, làm cho người ta dù thế nào cũng nhìn không thấu ý nghĩ chân thật nơi đáy lòng của chủ nhân đôi mắt này.
Dưới loại ánh nhìn chăm chú lại thâm thúy này, chỉ cần chốc lát, liền rất dễ dàng bị cảm xúc phức tạp ẩn chứa bên trong xoáy nước hoàn toàn kéo vào trong đó, khó có thể tự kềm chế.
Lòng của An Cẩn Du run lên bần bật, có chút không biết làm sao, hỏi một câu: Niếp Quân Hạo, anh làm gì ưm…
Lời còn chưa dứt, khuôn mặt tuấn tú vốn đang để sát mặt An Cẩn Du nhanh chóng phóng đại, hai mắt đột nhiên co lại.
Cùng lúc đó, An Cẩn Du chợt cảm thấy trên môi mình giống như bị cái gì đó hung hăng đặt lên, mà cái ót của cô cũng bị một cánh tayrộng rãi lại ấm áp êm ái đỡ lấy, ngăn trở tất cả đường lui.
Một khắc kia, khoảng cách giữa hai người gần trước nay chưa từng có, gần đến nỗi gần như có thể thấy rõ mỗi một lỗ chân lông trên mặtđối phương, gần đến nỗi gần như có thể nghe được tiếng hít thở của nhau, cảm giác mềm mại trên môi, cùng với việc bởi vì kinh ngạc trong một cái chớp mắt kia mà bị vội vã cạy răng ra 垹, sau cùng còn từng chút từng chút bị đoạt đi hô hấp.
Cả đầu An Cẩn Du gần như đều rối thành một đống tương hồ vì thiếu dưỡng khí, cho đến khi rốt cuộc không thể hít thở được không khítrong lành, bên tai còn truyền đến một tiếng trách cứ cùng cười khẽ: Đồ ngốc, không biết lúc hôn cũng phải hô hấp sao

|
/117
|

