Ông xã ảnh đế mau vào trong chén

Chương 69 - Chương 69

/117


Editor: Trịnh Phương.

Được rồi được rồi, các bộ phận chuẩn bị vào vị trí, nắm chặt thời gian một lần nữa, trời đã sắp tối, đợi đến lúc tối đen như mực thì còn thấy cái gì. Nhiếp ảnh gia liếc mắt nhìn mặt trời đã bắt đầu lặn về tây ở phía đối diện, nhíu nhíu mày, lớn tiếng hô.

Ngụ ý, nếu đến buổi tối ngày hôm nay bọn họ vẫn không thể chụp xong một tấm hình cuối cùng này, cũng chỉ có thể để tới ngày mai tiếp tục làm.

Mọi người đương nhiên hiểu ẩn ý trong lời nói của nhiếp ảnh gia, quay đầu nhìn về phía hai người Niếp Quân Hạo, trong nháy mắt, ánh mắt trở nên nóng bỏng hơn. Đều nói con người là động vật lười biếng, có thể làm một lần liền qua chuyện, tự nhiên không thích giày vò tới lui, mà bây giờ, người có thể quyết định xem bọn họ có bị giày vò hay không chính là hai nhân vật chủ chốt ở phía đối diện.

Hai người không cần lo lắng, hồi tưởng một chút tới những lời tôi vừa nói những, tận lực diễn có tình cảm một chút, biểu hiện hết cảm xúc yêu thương, động lòng của hai người ra. Tô Minh Duệ nghe nhiếp ảnh gia cách đó không xa hô to, gật đầu một cái, vẫn có chút không yên lòng dặn dò.

Niếp Quân Hạo cùng An Cẩn Du đồng thời ngẩn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Cẩn Du ửng đỏ, trong lòng âm thầm nói, sao trước kia cô lại không nhìn ra Tô Minh Duệ này không chỉ nhiều chuyện, mà còn thích lải nhải như bà già vậy chứ!

Niếp Quân Hạo cũng hiếm khi không lộ ra vẻ bất mãn, thẹn quá hóa giận, chỉ chậm rãi quay đầu nhìn về phía An Cẩn Du, trong hai tròng mắt tĩnh mịch như biển, làm người ta khó có thể nhìn ra được suy nghĩ thật sự trong nội tâm của anh vào giờ phút này.

Một hồi lâu, Niếp Quân Hạo giống như nghĩ thông suốt cái gì đó, trong hai tròng mắt thâm thúy nhanh chóng xẹt qua một tia sáng rực rỡ, giống như một ngôi sao băng vụt qua chân trời trong đêm tối.

Thì ra là vậy! Thì ra trong anh vậy mà lại tồn tại cảm giác như thế đối với nha đầu này. Lúc trước anh thế nhưng không hề biết. Nếu không phải Tô Minh Duệ chỉ dẫn, sợ rằng chính mình còn phải mơ hồ một thời gian thật dài mới phát hiện, thì ra là anh đối đãi khác biệt với nha đầu này như vậy.

Cẩn thận hồi tưởng, từ lúc anh không hiểu sao rơi đến thế giới này, đều là nha đầu này vẫn luôn ở bên anh.

Mặc dù nha đầu này luôn chọc giận bản thân, luôn bày ra sắc mặt không tốt đối với mình, còn nhiều lần thô bạo đuổi mình ra khỏi cửa, dùng con chó ngu xuẩn trong nhà uy hiếp anh, tính toán anh. Nếu người bình thường dám đối xử với anh như vậy, anh đã sớm chặt người nọ làm trăm mảnh rồi, nào giống với người ở trước mắt này.

Lại nói, đã bị đuổi ra khỏi cửa hai lần, tuy nói anh vẫn chưa quen với cuộc sống nơi đây, nhưng anh đường đường là một Giáo chủ ma giáo cũng bị đối đãi như vậy, mặc dù đàn ông tốt không chấp nhất với phụ nữ, không xuống tay đối phó nha đầu kia, cũng tội gì phải nhiều ly lặp đi lặp lại việc chạy về tìm nha đầu kia.

Nhưng lúc đó chính anh lại căn bản chưa từng muốn rời khỏi nha đầu kia. Thay vì ý nghĩ cả đời không qua lại với nhau, ngược lại anh một lòng chỉ nghĩ tới việc làm thế nào để trở về tìm người, sau đó khiến cô không dám đối xử với mình như vậy nữa. Hôm nay nghĩ tới...

Ngay sau đó, Niếp Quân Hạo lại nghĩ tới sự rung động thường xuyên xuất hiện trước đây không lâu. Thấy dáng vẻ mệt nhọc của An Cẩn Du, anh sẽ lo lắng, khi




/117

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status