Edit: Nhật Dương
An Cẩn Du ngơ ngác nhìn hành động hoàn toàn khác lúc trước này của Niếp Quân Hạo, mặc dù trong lòng nhiều lần nhắc nhở chính mình rằng đây là giả nhưng trái tim vẫn không khống chế được mà không ngừng nhảy lên.
Nhất là khi trên khuôn mặt anh tuấn vẫn luôn không được tự nhiên của Niếp Quân Hạo xuất hiện nét nghiêm túc hiếm có, nghiêm túc đeo nhẫn cho cô, hơn nữa ngay cái cúi người hôn kia, biết rõ đây chẳng qua chỉ là đang diễn, biết rõ đây cũng không phải là chân thật nhưng An Cẩn Du vẫn không cách nào khống chế được trái tim bướng bỉnh của mình.
Dù sao trên đời này không có cô gái nào có thể giữ bình tĩnh khi được bạn trai cầu hôn đầy lãng mạn như vậy, nhất là khi người này vẫn là…
Giống như bị Niếp Quân Hạo cuốn hút, biểu cảm trên mặt An Cẩn Du cũng từ từ dịu xuống, từ kinh ngạc lúc đầu biến thành khẽ vui sướng, khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên cho thấy trong lòng người được đeo nhẫn không hề bình tĩnh.
Trong nháy mắt đó, trên bờ biển rộng như chỉ còn có hai người họ đang đối mặt với nhau. Thiếu niên áo trắng quỳ một chân trên cát, trong mắt là ý cười dịu dàng mong đợi, cúi đầu hôn lên đôi tay mà anh xem như là trân bảo hiếm có kia, mà thiếu nữ mặc váy trắng kia, một tay được người thiếu niên nắm, một tay khẽ vuốt mái tóc dài sau tai cô. Gió thổi tung làn váy trắng dài của cô thiếu nữ, làn váy dài trắng thuần và mái tóc dài hơi xoăn của cô đong đưa trong gió như tạo thành một bản âm hưởng ngẫu hứng.
Phía sau hai người là ánh chiều tà sắp chìm vào mặt biển đỏ thẫm, ánh nắng chiều chiếu lên khuôn mặt không phấn son lại chứa nụ cười yếu ớt của cô gái, cuối cùng tạo thành vẻ đẹp làm rung động lòng người trước nay chưa từng có.
Sóng biển buổi chiều tối lúc mọi người chưa phát hiện đang tăng dần lên, vừa cọ rửa bờ biển vừa mạnh mẽ vỗ vào từng tảng đá ngầm bên bờ biển, bọt nước tùy ý nở rộ cách hai người không xa, lẫn vào ánh chiều tà tạo thành những màu sắc rực rỡ kỳ lạ nhưng đẹp không sao tả xiết.
Các nhiếp ảnh gia ở cách đó không xa đều bị sự phối hợp thiên thời địa lợi nhân hòa, cảnh đẹp ngoài dự đoán của mọi người này làm sợ ngây người, cũng may bọn họ còn ghi nhớ sứ mệnh của mình, từng người từng người một đều cầm chặt máy chụp hình trong tay.
Trong khoảnh khắc, tiếng máy chụp hình “tách, tách, tách,…” từ bốn phương tám hướng không hẹn mà cùng vang lên ghi lại cảnh đẹp duy mỹ này từ các góc độ khác nhau.
Khiến người ta kinh ngạc là, lúc này nếu như có người đi tới bên cạnh những nhiếp ảnh gia này xem họ chụp thì

An Cẩn Du ngơ ngác nhìn hành động hoàn toàn khác lúc trước này của Niếp Quân Hạo, mặc dù trong lòng nhiều lần nhắc nhở chính mình rằng đây là giả nhưng trái tim vẫn không khống chế được mà không ngừng nhảy lên.
Nhất là khi trên khuôn mặt anh tuấn vẫn luôn không được tự nhiên của Niếp Quân Hạo xuất hiện nét nghiêm túc hiếm có, nghiêm túc đeo nhẫn cho cô, hơn nữa ngay cái cúi người hôn kia, biết rõ đây chẳng qua chỉ là đang diễn, biết rõ đây cũng không phải là chân thật nhưng An Cẩn Du vẫn không cách nào khống chế được trái tim bướng bỉnh của mình.
Dù sao trên đời này không có cô gái nào có thể giữ bình tĩnh khi được bạn trai cầu hôn đầy lãng mạn như vậy, nhất là khi người này vẫn là…
Giống như bị Niếp Quân Hạo cuốn hút, biểu cảm trên mặt An Cẩn Du cũng từ từ dịu xuống, từ kinh ngạc lúc đầu biến thành khẽ vui sướng, khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên cho thấy trong lòng người được đeo nhẫn không hề bình tĩnh.
Trong nháy mắt đó, trên bờ biển rộng như chỉ còn có hai người họ đang đối mặt với nhau. Thiếu niên áo trắng quỳ một chân trên cát, trong mắt là ý cười dịu dàng mong đợi, cúi đầu hôn lên đôi tay mà anh xem như là trân bảo hiếm có kia, mà thiếu nữ mặc váy trắng kia, một tay được người thiếu niên nắm, một tay khẽ vuốt mái tóc dài sau tai cô. Gió thổi tung làn váy trắng dài của cô thiếu nữ, làn váy dài trắng thuần và mái tóc dài hơi xoăn của cô đong đưa trong gió như tạo thành một bản âm hưởng ngẫu hứng.
Phía sau hai người là ánh chiều tà sắp chìm vào mặt biển đỏ thẫm, ánh nắng chiều chiếu lên khuôn mặt không phấn son lại chứa nụ cười yếu ớt của cô gái, cuối cùng tạo thành vẻ đẹp làm rung động lòng người trước nay chưa từng có.
Sóng biển buổi chiều tối lúc mọi người chưa phát hiện đang tăng dần lên, vừa cọ rửa bờ biển vừa mạnh mẽ vỗ vào từng tảng đá ngầm bên bờ biển, bọt nước tùy ý nở rộ cách hai người không xa, lẫn vào ánh chiều tà tạo thành những màu sắc rực rỡ kỳ lạ nhưng đẹp không sao tả xiết.
Các nhiếp ảnh gia ở cách đó không xa đều bị sự phối hợp thiên thời địa lợi nhân hòa, cảnh đẹp ngoài dự đoán của mọi người này làm sợ ngây người, cũng may bọn họ còn ghi nhớ sứ mệnh của mình, từng người từng người một đều cầm chặt máy chụp hình trong tay.
Trong khoảnh khắc, tiếng máy chụp hình “tách, tách, tách,…” từ bốn phương tám hướng không hẹn mà cùng vang lên ghi lại cảnh đẹp duy mỹ này từ các góc độ khác nhau.
Khiến người ta kinh ngạc là, lúc này nếu như có người đi tới bên cạnh những nhiếp ảnh gia này xem họ chụp thì

|
/117
|

