Editor: Trịnh Phương.
Cái gọi là cảm giác yêu chính là, ừm… Tô Minh Duệ dừng một chút, ho khan hai tiếng nhìn về phía hai người nói: Cậu có cảm giác như vậy không? Chính là khi nhìn thấy một người, hoặc là bởi vì một câu nói, một động tác, thậm chí chỉ là một nụ cười của người đó, trái tim vốn rất bình tĩnh, bất thình lình lại không ngừng đập thình thịch, sau đó còn có thể thường xuyên vì người đó mà làm ra làm ra một vài hành động mà bình thường mình không thể làm, nhượng bộ, nhân nhượng, bao dung, thậm chí còn phóng túng.
Tô Minh Duệ nhìn vẻ mặt của hai người trước mặt càng ngày càng trở nên vi diệu bởi vì từng câu từng chữ mình nói ra, nhất là khi chứng kiến hai người này sau khi nghe xong lời của mình thì liền trầm tư chốc lát, thế nhưng không hẹn mà cùng bắt đầu dùng khóe mắt liếc trộm đối phương, gần như suýt chút nữa thì không khống chế được mà bật cười.
Hai người này nhìn thật cơ trí, nhưng trên mặt tình cảm cũng vẫn làm hai tên ngốc làm người ta lo lắng nha. Nhìn bộ dạng cẩn thận ngu ngốc của hai người, cõi đời này vẫn còn có những đứa bé thuần khiết như vậy, làm cho anh ta có chút không đành lòng nha.
Trong lòng Tô Minh Duệ cười trộm đủ rồi, khó khăn lắm mới ngừng ý cười trên khóe môi. Cũng được, về sau đều là người mình, sẽ để cho mình diễn vai anh trai tri kỷ một lần, giúp hai con ngỗng ngốc nghếch này một tay thôi.
Tô Minh Duệ nghĩ như vậy, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ đạo mạo nói: Hai người thật sự không hiểu loại cảm giác này sao? Vậy được rồi, anh liền gắng gượng giúp các em biểu diễn một lần là được.
Biểu diễn? Hai người ngớ ngẩn, đồng thời quay đầu nhìn về phía Tô Minh Duệ, lại thấy Tô Minh Duệ chợt kéo tay An Cẩn Du qua, cứ như vậy mà kéo người tới bên cạnh mình.
Hai người căn bản không nghĩ tới Tô Minh Duệ lại đột nhiên ra tay, đều sững sờ. An Cẩn Du nhất thời không thể bắt bẻ, chỉ kém điểm bị kéo đến trực tiếp ngã vào trong ngực đối phương.
Thật vất vả mới ổn định thân hình, lại phát hiện giờ phút này mặt của cô cùng mặt của Tô Minh Duệ cách nhau chỉ có mấy centimet. Không đợi cô kịp hồi phục lại tinh thần từ trong kinh ngạc, đã thấy khóe môi Tô Minh Duệ nhếch lên, từ từ cúi đầu xuống, hẳn là chuẩn bị…
… Trong đầu An Cẩn Du một mảnh trống rỗng, có cái gì đó lập tức nổ tung. Nhìn khuôn mặt ngày càng đến gần của Tô Minh Duệ, mặt liền biến sắc, gần như là bản năng mà muốn đưa tay đẩy người ra.
Vậy mà, không đợi An Cẩn Du chủ động ra tay đẩy người ra, đã có một người hồi phục lại tinh thần từ trong kinh ngạc lúc ban đàu, mặt đen thui, cực kỳ tức giận tiến lên, trực tiếp xốc cổ áo của Tô Minh Duệ lên, kéo người kéo ra phía sau.
Phịch một tiếng trầm đục, An Cẩn Du chỉ cảm thấy một cái bong đen

Cái gọi là cảm giác yêu chính là, ừm… Tô Minh Duệ dừng một chút, ho khan hai tiếng nhìn về phía hai người nói: Cậu có cảm giác như vậy không? Chính là khi nhìn thấy một người, hoặc là bởi vì một câu nói, một động tác, thậm chí chỉ là một nụ cười của người đó, trái tim vốn rất bình tĩnh, bất thình lình lại không ngừng đập thình thịch, sau đó còn có thể thường xuyên vì người đó mà làm ra làm ra một vài hành động mà bình thường mình không thể làm, nhượng bộ, nhân nhượng, bao dung, thậm chí còn phóng túng.
Tô Minh Duệ nhìn vẻ mặt của hai người trước mặt càng ngày càng trở nên vi diệu bởi vì từng câu từng chữ mình nói ra, nhất là khi chứng kiến hai người này sau khi nghe xong lời của mình thì liền trầm tư chốc lát, thế nhưng không hẹn mà cùng bắt đầu dùng khóe mắt liếc trộm đối phương, gần như suýt chút nữa thì không khống chế được mà bật cười.
Hai người này nhìn thật cơ trí, nhưng trên mặt tình cảm cũng vẫn làm hai tên ngốc làm người ta lo lắng nha. Nhìn bộ dạng cẩn thận ngu ngốc của hai người, cõi đời này vẫn còn có những đứa bé thuần khiết như vậy, làm cho anh ta có chút không đành lòng nha.
Trong lòng Tô Minh Duệ cười trộm đủ rồi, khó khăn lắm mới ngừng ý cười trên khóe môi. Cũng được, về sau đều là người mình, sẽ để cho mình diễn vai anh trai tri kỷ một lần, giúp hai con ngỗng ngốc nghếch này một tay thôi.
Tô Minh Duệ nghĩ như vậy, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ đạo mạo nói: Hai người thật sự không hiểu loại cảm giác này sao? Vậy được rồi, anh liền gắng gượng giúp các em biểu diễn một lần là được.
Biểu diễn? Hai người ngớ ngẩn, đồng thời quay đầu nhìn về phía Tô Minh Duệ, lại thấy Tô Minh Duệ chợt kéo tay An Cẩn Du qua, cứ như vậy mà kéo người tới bên cạnh mình.
Hai người căn bản không nghĩ tới Tô Minh Duệ lại đột nhiên ra tay, đều sững sờ. An Cẩn Du nhất thời không thể bắt bẻ, chỉ kém điểm bị kéo đến trực tiếp ngã vào trong ngực đối phương.
Thật vất vả mới ổn định thân hình, lại phát hiện giờ phút này mặt của cô cùng mặt của Tô Minh Duệ cách nhau chỉ có mấy centimet. Không đợi cô kịp hồi phục lại tinh thần từ trong kinh ngạc, đã thấy khóe môi Tô Minh Duệ nhếch lên, từ từ cúi đầu xuống, hẳn là chuẩn bị…
… Trong đầu An Cẩn Du một mảnh trống rỗng, có cái gì đó lập tức nổ tung. Nhìn khuôn mặt ngày càng đến gần của Tô Minh Duệ, mặt liền biến sắc, gần như là bản năng mà muốn đưa tay đẩy người ra.
Vậy mà, không đợi An Cẩn Du chủ động ra tay đẩy người ra, đã có một người hồi phục lại tinh thần từ trong kinh ngạc lúc ban đàu, mặt đen thui, cực kỳ tức giận tiến lên, trực tiếp xốc cổ áo của Tô Minh Duệ lên, kéo người kéo ra phía sau.
Phịch một tiếng trầm đục, An Cẩn Du chỉ cảm thấy một cái bong đen

|
/117
|

