Có Lục Sát và Cuồng Hổ trợ giúp, Nghệ Lưu nhanh chóng nắm giữa. Tuy rằng người Nghệ gia không cam lòng, nhưng sau khi Lục Sát tàn sát mấy người, rốt cuộc bọn họ cũng thu liễm tâm tư muốn rục rịch của mình, trơ mắt nhìn Nghệ Lưu bắt đầu hợp nhất Nghệ gia!
Nghệ Lưu có Nghệ Phong làm hậu thuẫn, bọn họ không phản kháng được, cũng không thể phản kháng. Nghệ gia rõ ràng nghe được Nghệ Phong kêu Nghệ Lưu nói cho bọn họ biết: hoặc là hưởng một đời vinh hoa phú quý, hoặc là sẽ chết!
Mặc kệ bọn họ lựa chọn thế nào, đều phải rời xa trung tâm quyền lực. Có lẽ ngoài Nghệ Phong ra, người duy nhất cao hứng là Nghệ Khải Mạc phụ thân của Nghệ Lưu. Mặc dù hắn cũng không hề có quyền lực, nhưng dù sao gia chủ cũng là con hắn.
Dường như Nghệ Lưu nhớ rõ lời Nghệ Phong nói, không phân chia chút quyền lực nào cho con cháu trực hệ của Nghệ gia, cho dù sử dụng họ khác để quản lý, cũng tuyệt đối không dùng con cháu trực hệ Nghệ gia.
Nghệ gia thấy cách làm của Nghệ Lưu, bọn họ cũng hoàn toàn hết hy vọng. Nghệ Lưu làm vậy là hoàn toàn tước bỏ quyền lực của bọn họ. Sợ là về sau bọn họ có thể hưởng thụ, thật sự chỉ là vinh hoa phú quý mà thôi.
Tuy rằng Nghệ Lưu quản lý gia tộc cũng khá trúc trắc, nhưng có thêm Lục Sát và Cuồng Hổ trợ giúp, cũng dần dần đi vào quỹ đạo. Trong Nghệ gia, rốt cục Nghệ Lưu đã làm được, nói một không hai. Hắn đã hoàn toàn nắm Nghệ gia trong tay!
Nghệ Phong nghe Cuồng Hổ báo cáo, trong lòng cũng cao hứng không thôi. Nghệ Lưu có khả năng hơn so với sự tưởng tượng của hắn. Hắn cũng không là người ngu dốt!
Đại đế quốc phân thành hai yên tĩnh một cách khác thường. Nghệ Phong làm xong tất cả, cũng hoàn toàn trở nên nhàn nhã. Mỗi ngày ngoài việc đến Quái lão nhân học tập Nhiếp Hồn Thuật ra, chính là ở cùng Tần Y và Liễu Mộng Nhiên. Thậm chí chuyện phủ đệ cũng giao cả cho Tần Y, khiến Tần Y hờn dỗi không thôi, nhưng lại quản lý rất rõ ràng.
Đế quốc Trạm Lam biến đổi rất nhanh, cũng không có ảnh hưởng quá lớn đến học viện Trạm Lam. Ngoài việc học sinh học viện nghị luận lẫn nhau ra, còn lại tất cả đều bình thường. Quái lão nhân dường như cũng không biết gì, mỗi ngày chỉ để ý truyền thụ cho Nghệ Phong về tri thức Nhiếp Hồn Thuật.
Điều này khiến Nghệ Phong không thể không cảm thán. Học viện Trạm Lam thật sự đã thoát khỏi đế quốc Trạm Lam.
Nghệ Phong mơ hồ có thể cảm giác được Quái lão nhân có chút nóng vội, tri thức truyền thụ Nhiếp Hồn Thuật của Nghệ Phong cũng dần dần cao thâm hơn. Nghệ Phong không rõ vì sao, nhưng trong lòng đã có chút cao hứng. Dù sao học về cơ sở lâu như vậy, Nghệ Phong cũng có chút mệt mỏi.
- Ngày mai ngươi không cần đến nữa!
Một ngày, sau khi Quái lão nhân dạy Nghệ Phong xong, hắn bỗng nhiên nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

