Nghệ Phong thật sự không ngờ được Nghệ gia tự bảo vệ mình, đã đẩy Nghệ Lưu về phía đầu sóng miệng gió. Trong lòng Nghệ Phong bắt đầu cảm thấy tức giận dâng trào. Không thể tưởng tượng được Nghệ gia của mình lại máu lạnh tới mức này! Nghệ Lưu làm gia chủ tiếp theo. Nếu tam hoàng tử động đến Nghệ gia, vậy tuyệt đối không có khả năng buông tha Nghệ Lưu. Bọn họ làm vậy là dùng Nghệ Lưu làm tấm mộc đẩy Nghệ Lưu tới trước mũi giáo!
Tần Y thấy Nghệ Phong nổi giận, nàng cũng biết Nghệ gia làm như vậy sẽ chỉ càng làm Nghệ Phong thêm phản cảm, Tần Y nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay nổi đầy gân xanh vì tức giận của Nghệ Phong, ôn nhu nói:
- Đây cũng không phải là lần đầu tiên đệ lĩnh hội được sự máu lạnh của Nghệ gia, không cần quá tức giận như vậy.
Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, hừ một tiếng nói:
- Bọn họ thật sự tưởng rằng để Nghệ Lưu làm tấm mộc, ta sẽ không diệt được bọn họ sao?
Cách làm này của Nghệ gia, khiến Nghệ Phong bắt đầu cảm thấy tâm tình đổi ngược. Nếu hắn muốn thu thập Nghệ gia, chẳng lẽ còn không thể bảo vệ Nghệ Lưu sao?
Tần Y vỗ ngực Nghệ Phong, muốn Nghệ Phong bớt tức giận:
- Tuy rằng Nghệ Lưu bị đẩy tới trước mũi kiếm, nhưng dù sao cũng nhận được chức gia chủ.
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng. Cho dù Nghệ Lưu là gia chủ, cũng chỉ là một con rối mà thôi:
- Đại ca chấp nhận sự sắp xếp của bọn họ?
Tần Y gật đầu một cái, nhìn Nghệ Phong nói:
- Hiện tại Nghệ Lưu đang ở trong phủ đệ. Có muốn ta gọi hắn qua hay không?
Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Chúng ta đi gặp hắn đi. Ta đoán lúc này hắn cũng thất vọng đau khổ.
Tần Y thấy Nghệ Phong nói như thế, cũng không có dị nghị. Nàng cùng Nghệ Phong dắt tay cùng nhau đến gặp Nghệ Lưu.
- Nhị đệ!
Nghệ Lưu thấy Nghệ Phong xuất hiện trong phòng hắn, hắn đứng dậy có chút chua xót gọi một tiếng. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

