Nghệ Phong từ chỗ Quái lão nhân đi ra, tuy rằng hắn có được rất nhiều thứ hắn vẫn muốn, nhưng Nghệ Phong cũng không có cảm giác cao hứng. Quái lão nhân nói rõ rầng là thu xếp chuyện hậu sự, khiến Nghệ Phong trầm trọng khác thường.
Tuy rằng Nghệ Phong vô số lần khinh bỉ Quái lão nhân, nhưng đối với hắn Quái lão nhân gần như là nửa sư phụ. Nghệ Phong vẫn rất kính trọng. Nghệ Phong thở nhẹ một hơi, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Quái lão nhân có thể thành công đột phá cực hạn. Bằng không...
Nghệ Phong thấy bộ dạng Quái lão nhân như thế, liền hiểu được hắn đã tính nếu không thành công liền xả thân.
Nghệ Phong sờ trán một cái, nhớ tới tri thức mà Quái lão nhân vừa hồn độ cho cho hắn. Đó là về phương pháp vận dụng Phệ Châu. Nhưng lúc này Nghệ Phong lại không hề điều tra được gì. Theo ý tứ của Quái lão nhân, chờ sau khi Nghệ Phong đột phá đến lục tinh, tri thức hồn độ tự nhiên sẽ xuất hiện ở trong đầu hắn.
Nhớ tới Phệ Châu trong cơ thể, Nghệ Phong lại có chút kích động. Chiếm được phương pháp khống chế Phệ Châu, hẳn là thực lực của hắn còn có thể tăng thêm gấp bội. Chẳng qua nếu muốn đột phá lục tinh, lại nói dễ hơn làm?
Nghệ Phong tập trung tinh thần trong thức hải, nguyên hồn trong thức hải vẫn không nhanh không chậm ở chỗ đó phun ra nuốt vào. Mặc dù hồn lực đang chậm rãi nâng cao, nhưng nếu muốn đột phá bình cảnh lại không biết khi nào mới có thể.
Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, thu tinh thần quay trở về. Sau đó đi về phía Thúy Lâm Các.
Ở Thúy Lâm Các Nghệ Phong vẫn không nhìn thấy Điệp Vận Du. Ban đầu Nghệ Phong muốn đi Kim Lâu một chút, nhưng nhớ tới Kim Lâu cũng bước vào quỹ đạo, Nghệ Phong quay đầu đi về phía hoàng cung. Từ sau khi Đế Đô bạo loạn, Nghệ Phong vẫn chưa gạp tam hoàng tử, cũng không biết dạo này hắn thế nào. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

