- Bản thiếu không cần ngươi phải tin tưởng!
Nghệ Phong không để ý nói, lập tức quay sang đám người Băng Hồn:
- Mặt mũi đã lấy xong rồi, chúng ta cũng kết thúc công việc. Khụ, còn không đã nghiền mà!
Nghệ Phong thở dài một tiếng, nhún nhún vai với đám người Băng Hồn.
Đám người Băng Hồn nghe Nghệ Phong nói những lời này, trên mặt cũng lộ ra dáng tươi cười. Chuyến này bọn họ đã hoàn toàn lấy lại thể diện, hơn nữa ác khí tích tụ trong lòng cũng được giải phóng hết. Chỉ bất quá, trong lòng mấy người Băng Hồn cũng hạ quyết tâm, khi chuyến tỉ thí này kết thúc, cũng là lúc bọn họ tốt nghiệp rồi. Khi trở về cần phải sử dụng một chút bí pháp đề cao thực lực mới được. Bằng không lần này cũng không đến nỗi bị đối phương áp chế như vậy.
- Đã muốn đi? Các hạ có phải là quá khinh thường người khác hay không?
Người mới tới ngăn cản trước mặt Nghệ Phong, lạnh giọng nói.
Nghệ Phong thản nhiên liếc mắt nhín đối phương:
- Thật đúng là không thú vị! Ngươi quả thật không đáng lọt vào mắt ta!
- Ngươi…
Những lời này chính là lời miệt thị đến cực điểm, khiến người khác giận quá hóa cười:
- Được! Được! Được! Ta đây xin lãnh giáo cao chiêu của các hạ một phen. Xin mời!
Nghe đối phương nói như thế, Nghệ Phong hơi nhíu mày, suy nghĩ một chút, dừng chân lại. Mấy người Họa Thủy thấy thế vội chặn trước mặt hắn, kêu lên:
- Nghệ Phong, ngươi…
Họa Thủy còn chưa nói hết, Nghệ Phong đã cười ngắt lời:
- Yên tâm đi! Không có việc gì! Một tên Tôn Cấp mà thôi, cũng không phải chưa từng đánh qua. Hơn nữa, lần này nếu không tiếp, e là đối phương lập tức sẽ nói Học viện Trạm Lam chúng ta bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Ha ha, tiếng thơm này chúng ta mang không nổi!
Nói xong, Nghệ Phong khẽ gạt bàn tay nhỏ bé mềm mại của Họa Thủy, bước về phía trước một bước, thản nhiên nói:
- Ngươi muốn đánh, vậy xin mời!
Nghe Nghệ Phong nói những lời này, đám người Họa Thủy cũng thở dài một hơi, chỉ có thể lui ra phía sau… Trong lòng đều trở nên lo lắng cho Nghệ Phong. Tuy rằng Nghệ Phong quả thực đã từng đánh qua rất nhiều cường giả Tôn Cấp, nhưng tên Tôn Cấp trước mặt cũng không tầm thường. Tuổi còn trẻ như vậy đã đạt được Tôn Cấp, nếu nói không có đòn sát thủ tuyệt đối không có khả năng. Huống chi còn là lão đại của học viện Xích Viêm, còn thiếu công pháp cao giai sao?
Tuy rằng thực lực Nghệ Phong sánh ngang với Tôn Cấp, nhưng chung quy vẫn chưa đạt tới Tôn Cấp. Nếu như đối phương thi triển vũ kỹ cao giai, hắn cũng chưa chắc có thể tiếp được. Tôn Cấp và Vương Cấp dù sao cũng có một khoảng cách không dễ san bằng.
Nhìn thanh niên trước mặt so với Băng Hồn cũng chỉ lớn hơn hai ba tuổi, khóe miệng Nghệ Phong hơi có chút nhếch lên. Là y sư bát giai, hắn liếc mắt là có thể nhìn ra, đấu khí của đối phương cũng không quá hùng hậu, so ra còn kém đấu khí dồi dào của bất kỳ một cường giả Tôn Cấp nào hắn đã từng gặp qua. Điều này khiến sự cố kỵ trong lòng Nghệ Phong đối với học viện Xích Viêm cũng giảm đến cực điểm. Học viện Xích Viêm dường như thích nhất là sử dụng bí pháp đặc thù để đề cao thực lực học viên. Như vậy tuy rằng lúc đầu thực lực của học viên tăng lên cực nhanh, nhưng sau đó sẽ tăng cực kỳ chậm chạp. Cái này hoàn toàn không phải là chuyện tốt gì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

