- Hừ!
Viện trưởng Xích Viêm biết mình không phải là đối thủ của Quái lão đầu, hừ lạnh một tiếng nói:
- Quái lão đầu, ngươi cho ta một lời giải thích! Chuyện chữ viết trên đất kia, không phải ngươi chỉ thị cho hắn làm?
- Giải thích?
Quái lão đầu làm bộ rất kinh ngạc nói:
- Giải thích cái gì? Đám người này tài nghệ không bằng người, trong lúc luận bàn bị thương cũng là rất bình thường. Có cái gì phải giải thích chứ?
Câu nói này khiến đám người Học viện Trạm Lam lần đầu tiên phát hiện Quái lão đầu đáng yêu như vậy. Trình độ bao che khuyết điểm của lão không kém Nghệ Phong là bao.
- Ngươi…
Viện trưởng Xích Viêm nghe những lời này của Quái lão đầu, tức giận tới mặt mũi đỏ bừng, hít sâu một hơi, nhìn dáng dấp lợn chết không sợ nước sôi của Quái lão đầu, quay sang xung quanh hô lên:
- Mấy vị viện trưởng, nếu đã tới xin mời ra cả đi!
Ngay khi hắn vừa nói xong, mấy thân ảnh bỗng nhoáng lên, xuất hiện trước mắt đám người Nghệ Phong. Ba người vừa hiện thân nhất thời khiến ánh mắt đám người phía dưới trở nên nóng bỏng không thôi. Những người nắm trong tay năm đại học viện không ngờ đều có mặt đông đủ.
- Xích Viêm, Quái lão đầu, không ngờ hai lão oan gia các ngươi lại bắt đầu rồi!
Một thanh âm mang theo vẻ bất đắc dĩ vang lên, khiến Nghệ Phong quay đầu nhìn lại, phát hiện những lão gia hỏa này đều giống như hồ sâu, căn bản dò không thấu thực lực của bọn họ.
Phát hiện như vậy khiến Nghệ Phong thức thời lùi ra phía sau Quái lão đầu vài bước. Ân oán giữa những lão quái vật này không phải hậu bối như hắn có thể nhúng tay.
- Lưu Ly, lão gia hỏa ngươi phải chịu trách nhiệm cho lời nói của mình. Đừng tưởng rằng ngươi là người đứng đầu năm đại học viện mà ta không dám làm gì ngươi. Nếu ngươi chọc ta nóng lên, ta cũng dám hủy luôn cả cung điện của ngươi... Hừ! Loại người như hắn cũng xứng làm oan gia của ta sao?
Quái lão đầu cả giận hừ một tiếng. Những lời này khiến gân xanh trên nắm tay Xích Viêm nổi gồ lên, nhìn chằm chằm Quái lão đầu. Tuy nhiên, hắn cũng không dám có hành động gì quá đáng.
Viện trưởng Lưu Ly nghe Quái lão đầu nói cười khổ một tiếng, thầm nghĩ Quái lão đầu này vẫn kiêu căng cao ngạo như trước kia. Chỉ là thật không ngờ hắn lại có thể đột phá. Nhớ tới khi xưa danh tiếng của Quái lão đầu vượt xa lão, viện trưởng Lưu Ly thầm thở dài một hơn, trong lòng hiểu rất rõ, tuy rằng hắn đột phá sớm hơn Quái lão đầu một bước, nhưng một khi Quái lão đầu có thể đột phá, thực lực của lão đương nhiên đại tăng. Vị trí đệ nhất của học viện Lưu Ly e là không còn lâu nữa…
Nhìn thoáng qua Nghệ Phong phía sau Quái lão đầu, vẻ kinh ngạc trong mắt Lưu Ly càng đậm. Với thực lực của lão, tất nhiên có thể phát hiện nhịp hô hấp của Nghệ Phong rất dài.
- Căn cơ của tiểu tử này sao lại kinh khủng như vậy?
Trong mắt viện trưởng Lưu Ly tràn đầy vẻ không thể tin được. Bọn họ đã đạt tới trình độ này, sẽ càng coi trọng căn cơ. Như tuổi của Nghệ Phong, có thể đạt được loại cấp bậc võ giả này, hoặc nhiều hoặc ít đều qua tiếp thu truyền thừa hoặc bí pháp v.v…Căn cơ cũng hoặc nhiều hoặc ít có chút ảnh hưởng. Nếu có bí pháp và truyền thừa thật tốt để đề cao thực lực, cho dù không ảnh hưởng đến căn cơ, cũng tuyệt đối không có khả năng tăng cường căn cơ.
Mà nhìn trạng thái của Nghệ Phong, loại căn cơ này rõ ràng là được tăng cường vô số lần. Loại căn cơ này, hắn bình sinh ít thấy, đủ để chấn động đến mức khiến hắn hoảng sợ. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

