Mị Ảnh

Chương 1015: Dùng người viết chữ

/1682


 
Đối với câu nói của Lý Hắc, Nghệ Phong không thèm quan tâm, nhìn cũng không thèm nhìn hắn một cái, đứng trên lôi đài, hơi xoa xoa chân, lập tức quay sang đám người học viện Xích Viêm nói:
- Bản thiếu muốn lôi đài này. Học viện Xích Viêm các ngươi có bản lĩnh cứ việc đoạt lại, bằng không, cút!
Lời nói bá đạo đến cực điểm, khiến đám người bên dưới có chút hả hê nhìn lên lôi đài. Rất hiển nhiên bọn họ đều nhìn ra, Học viện Trạm Lam là quay về tìm lại mặt mũi. Hơn nữa với thực lực của thiếu niên này, quả thực có bản lĩnh làm được điều đó. Một cước vừa rồi kia, bọn họ đều đã nhìn rõ ràng, sắc bén, bá đạo, và cực kỳ hung mãnh.
- Ngươi…
Học viện Xích Viêm có khi nào phải chịu vũ nhục nặng nề như vậy. Không thể nghi ngờ đây chính là một cái tát hung hăng thẳng vào mặt bọn họ. Đặc biệt đối phương lại là người mới rồi còn bị bọn họ đạp dưới chân…
- Ngữ khí thật cuồng ngạo! Nếu chúng ta không đi thì sao?
Vẻ mặt Lý Hắc âm trầm nói.
- Không đi? Rất đơn giản, bản thiếu đá các ngươi đi là được!
Nghệ Phong thờ ơ nói, dường như người trước mặt không phải là tinh anh của học viện Xích Viêm mà là một đám chó con mèo con vậy.
- Ta cũng muốn nhìn xem, các hạ rốt cuộc có bản lĩnh gì!
Lý Hắc giận dữ hừ một tiếng.
Nghệ Phong không phản ứng lại đối phương, tiếp tục nói:
- Bản thiếu đứng ở đây, tất cả các ngươi cùng lên hay xa luân chiến, tùy ý các ngươi chọn.
Những lời này vừa nói ra, khiến phía dưới lập tức ồ lên. Mọi người trừng mắt há miệng nhìn Nghệ Phong, không biết có phải mình nghe lầm hay không. Thiếu niên này thoạt nhìn không mạnh, không ngờ dám một mình tiếp toàn bộ học viện Xích Viêm? Là quá ngông cuồng? Hay là trước đây bọn họ đã xem thường Học viện Trạm Lam? Học viện Trạm Lam từ khi nào lại có một nhân vật bưu hãn thế này?
- Được! Được! Nếu các hạ đã muốn, vậy ta cũng nhìn thử xem, ngươi làm sao có thể ngạnh kháng học viện Xích Viêm…Tất cả học viên nghe lệnh! Bày trận! Đánh tiểu tử này ngay cả mẹ hắn cũng không thể nhận ra!
Lý Hắc nổi trận lôi đình, quay sang hơn ba bốn mươi học viên đưa tay ra lệnh.
- Rõ!
Hắn vừa dứt lời, đám học viên vốn đang giận dữ xanh mặt đều nhất loạt bày trận, đấu khí tuôn trào, thân hình biến ảo, bao vây Nghệ Phong vào giữa.
Nhìn một màn này, người bên dưới đều nhất loạt ồ lên. Hiển nhiên là vô cùng khinh thường đối với việc học viện Xích Viêm cậy đông hiếp ít. Đám người Cô Tinh thấy thế cũng tiến về phía trước một bước, nhưng lại bị Băng Hồn kéo lại:
- Hắn có thể đối phó được…
Đám người Cô Tinh ngẩn ra, lập tức gật đầu, lúc này mới ngừng bước. Những người này quả thực không đủ để làm khó Nghệ Phong.
- Được rồi chứ?
Nghệ Phong nhìn đám người đang bao vây mình, thản nhiên nói:
- Nếu được rồi, vậy đến phiên bản thiếu!
Vừa dứt lời, thân hình Nghệ Phong hóa thành một đạo tàn ảnh, đấu khí trong cơ thể mạnh mẽ trào ra. Một quyền thẳng tắp đánh về phía một học viên. Lý Hắc thấy một màn này, khóe miệng cười nhạt một tiếng. Với thực lực của chúng học viên bọn họ, lập thành trận pháp, tuy rằng trận pháp cũng không cao cấp lắm, nhưng để đối phó với một Tôn Cấp bình thường đều dư giả. Đối phương không ngờ trực tiếp đánh vào tâm trận. Đây không thể nghi ngờ chính là muốn ngạnh kháng với lực lượng của tất cả mọi người cộng lại. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status