Quả nhiên là hắn đang ở ngoài cửa.
Nhưng mà giọng nói quen thuộc ấy của hắn bây giờ lại có chút lạnh lùng như vậy.
Đáng chết...
Nghe vậy, Nhàn Vương nhìn qua chỗ Tống Đại Mãnh thì thấy nàng đã chui vào trong chăn trốn rồi, hắn vội quở trách một tiếng. Nhưng vừa nghĩ đến Trầm Ngạo đang có ý định muốn đẩy cửa vào thì hắn liền đi xuống giường và vội ngồi lên *-;dd**lqd chiếc xe lăn đeo mặt nạ lên sau đó mới kêu Lưu Vân đang đứng ngoài cửa đi vào.
Ở đây cũng không phải là chỗ để nói chuyện, huống hồ hắn cũng không muốn gặp Trầm Ngạo, mà còn vì Tống Đại Mãnh đang ở trong phòng, có một số việc hắn không muốn cho nàng biết, hắn cũng biết Trầm Ngạo đến đây cũng không có chuyện gì tốt. Bởi vậy, hắn mới kêu Lưu Vân đi vào để giúp mình, tiện để cho Trầm Ngạo đi đến thư phòng luôn.
Lúc chuẩn bị đi Trầm Ngạo còn quay đầu lại nhìn của phòng một cái, hắn nghĩ tới vừa rồi nữ nhân mà mình yêu thương đang vui vẻ cùng với Nhàn Vương như vậy, trong lòng hắn rất xoắn xuýt đầy cảm xúc nhưng không biết đó là cảm giác gì.
Trong thư phòng.
Nghe theo lời Nhàn Vương, Lưu Vân xin phép đi ra ngoài rồi khép cửa phòng lại và phải đứng cách xa nơi này.
Ngươi có chuyện quan trọng gì muốn nói với Bổn vương? Nhàn vương nói chuyện không khéo, nên đành nói thẳng, Bổn vương rất bận nên cũng không có thời gian ở đây nói chuyện phiếm với ngươi. Đúng rồi, nghe nói ngươi cứu bổn vương từ cõi chết trở về, bổn vương rất đa tạ ý tốt của ngươi, từ nay về sau bổn vương hi ddlq¢¢¢dvọng ngươi hãy ngoan ngoãn ở tại Thần Y cư, Nhàn Vương phủ không tiếp đãi ngươi nữa.
Từ trước đến nay hắn luôn nói chuyện như vậy, dù là phụ hoàng của hắn hắn cũng như vậy.
Trầm Ngạo đứng ở bên cạnh cửa nhìn chằm chằm Nhàn Vương bằng hai đôi mắt tràn đầy sự căm ghét. Nghe những lời Nhàn Vương vừa nói xong hắn liền đi đến chỗ Nhàn Vương, bên môi hắn hơi nhếch lên một nụ cười lạnh: Vương gia, không phải tay chân người bị tàn tật sao? Không phải người có một dung mạo xấu sao?
Quả nhiên ngươi sẽ nói như vậy!
Nhàn Vương hơi giật mình, có thể Trầm Ngạo đã biết được chút chuyện gì. Nhưng trên mặt Nhàn Vương lại rất giữ được sự tỉnh táo bình tĩnh, Bổn vương còn tưởng rằng suốt đời ngươi luôn là người câm điếc, không nghĩ tới bây giờ ngươi lại không nhẫn nhịn được rồi.
À, là vì người ta yêu thương, đương nhiên ta không thể nhịn được nữa.
Nói đến đây, Trầm Ngạo đã đi đến trước bàn. Hắn đột nhiên vươn cánh tay mình ra và không có một chút do dự nào đưa tay đến bên mặt nạ của Nhàn Vương rồi lập tức tháo mặt nạ đó xuống.
Tất nhiên mục đích của Trầm Ngạo
Nhưng mà giọng nói quen thuộc ấy của hắn bây giờ lại có chút lạnh lùng như vậy.
Đáng chết...
Nghe vậy, Nhàn Vương nhìn qua chỗ Tống Đại Mãnh thì thấy nàng đã chui vào trong chăn trốn rồi, hắn vội quở trách một tiếng. Nhưng vừa nghĩ đến Trầm Ngạo đang có ý định muốn đẩy cửa vào thì hắn liền đi xuống giường và vội ngồi lên *-;dd**lqd chiếc xe lăn đeo mặt nạ lên sau đó mới kêu Lưu Vân đang đứng ngoài cửa đi vào.
Ở đây cũng không phải là chỗ để nói chuyện, huống hồ hắn cũng không muốn gặp Trầm Ngạo, mà còn vì Tống Đại Mãnh đang ở trong phòng, có một số việc hắn không muốn cho nàng biết, hắn cũng biết Trầm Ngạo đến đây cũng không có chuyện gì tốt. Bởi vậy, hắn mới kêu Lưu Vân đi vào để giúp mình, tiện để cho Trầm Ngạo đi đến thư phòng luôn.
Lúc chuẩn bị đi Trầm Ngạo còn quay đầu lại nhìn của phòng một cái, hắn nghĩ tới vừa rồi nữ nhân mà mình yêu thương đang vui vẻ cùng với Nhàn Vương như vậy, trong lòng hắn rất xoắn xuýt đầy cảm xúc nhưng không biết đó là cảm giác gì.
Trong thư phòng.
Nghe theo lời Nhàn Vương, Lưu Vân xin phép đi ra ngoài rồi khép cửa phòng lại và phải đứng cách xa nơi này.
Ngươi có chuyện quan trọng gì muốn nói với Bổn vương? Nhàn vương nói chuyện không khéo, nên đành nói thẳng, Bổn vương rất bận nên cũng không có thời gian ở đây nói chuyện phiếm với ngươi. Đúng rồi, nghe nói ngươi cứu bổn vương từ cõi chết trở về, bổn vương rất đa tạ ý tốt của ngươi, từ nay về sau bổn vương hi ddlq¢¢¢dvọng ngươi hãy ngoan ngoãn ở tại Thần Y cư, Nhàn Vương phủ không tiếp đãi ngươi nữa.
Từ trước đến nay hắn luôn nói chuyện như vậy, dù là phụ hoàng của hắn hắn cũng như vậy.
Trầm Ngạo đứng ở bên cạnh cửa nhìn chằm chằm Nhàn Vương bằng hai đôi mắt tràn đầy sự căm ghét. Nghe những lời Nhàn Vương vừa nói xong hắn liền đi đến chỗ Nhàn Vương, bên môi hắn hơi nhếch lên một nụ cười lạnh: Vương gia, không phải tay chân người bị tàn tật sao? Không phải người có một dung mạo xấu sao?
Quả nhiên ngươi sẽ nói như vậy!
Nhàn Vương hơi giật mình, có thể Trầm Ngạo đã biết được chút chuyện gì. Nhưng trên mặt Nhàn Vương lại rất giữ được sự tỉnh táo bình tĩnh, Bổn vương còn tưởng rằng suốt đời ngươi luôn là người câm điếc, không nghĩ tới bây giờ ngươi lại không nhẫn nhịn được rồi.
À, là vì người ta yêu thương, đương nhiên ta không thể nhịn được nữa.
Nói đến đây, Trầm Ngạo đã đi đến trước bàn. Hắn đột nhiên vươn cánh tay mình ra và không có một chút do dự nào đưa tay đến bên mặt nạ của Nhàn Vương rồi lập tức tháo mặt nạ đó xuống.
Tất nhiên mục đích của Trầm Ngạo
|
/82
|

