Không nghĩ tới nàng lại ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại thì trong phòng không có một bóng người.
Từ trên giường Tống Đại Mãnh ngồi dậy rồi hướng về giường tìm kiếm gì đó, thì nàng phát hiện bản gốc được đào ra lúc nãy một lần nữa lại được lấp vào. Lại ngẩng đầu nhìn bốn phía, hai chữ hỷ màu đỏ quen thuộc, một hộp đàn hương quen thuộc, một chăn gấm quen thuộc, còn có mảnh vải tơ lụa được cuốn lên vừa cổ kính vừa trang hoàng vừa quen thuộc...
Trở về...
Tống Đại Mãnh xoa xoa cái trán của mình, nghĩ tới mấy ngày nay mình đã làm ra chuyện sai lầm trong lòng nàng có chút hối hận không thôi. Nàng biết, bây giờ nàng được giữ lại ở Nhàn vương phủ, nếu như Nhàn Vương không còn, sợ là mạng của nàng cũng đã mất.
Nàng cũng biết nếu như lúc đó Tứ Hiền không tới thì hai tay của nàng đã sớm rời khỏi cơ thể mình rồi.
Vừa nghĩ tới lúc lưỡi dao mổ được mài sáng bóng kia đang định chặt đi hai tay của nàng, nàng nghĩ lại mà sợ đến run cả người, nàng mệt mỏi nhắm mắt nhớ lại và vô cùng sợ hãi.
Nếu như lúc đó Tứ Hiền không chạy tới, sợ là nàng đã...
Lúc này, cửa phòng ken két một tiếng, được người khác mở ra. Trong lòng Tống Đại Mãnh cả kinh, nàng ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Lưu Vân đang đẩy Nhàn Vương đi vào, nhất thời nàng phản xạ theo điều kiện cầm chặt lấy cái chăn, rồi núp mình vào bên trong, không dám nhìn nữa.
Vương gia, thuộc hạ xin cáo lui trước.
Lưu Vân đẩy xe đến trước giường rồi liền xoay người đi ra ngoài. Lúc cửa được khép lại thì trên mặt hắn cũng không có chút hờn giận nào.
Trong chăn, Tống Đại Mãnh nghe được giọng nói xin cáo lui của Lưu Vân thì nàng biết Nhàn Vương đang còn ở trong phòng, hôm đó hắn trúng phệ tâm tán trong miệng hắn không ngừng phun ra máu tươi, hình ảnh đó không ngừng hiện lên trong đầu nàng. Loại hối hận trong lòng này giống như vạn nanh vuốt của ma quỷ, không ngừng hướng về phía nàng, hung hăng mà tàn nhẫn xé rách trái tim của nàng, đau, nàng chỉ cảm thấy đau.
Lúc này, nàng cầm cái chăn rất chặt, cũng không có người nào dễ dàng lấy xuống được. Trong tầm mắt, cái đường hoa văn màu đen cẩm bào của Nhàn Vương... (khúc này ta không hiểu nên sẽ chỉnh sau ^^)
Đừng nhìn, đừng tới... Nàng không dám ngẩng đầu, cả người nàng run rẩy cả lên, nàng rất sợ nên lấy tay ra ôm lấy chính mình và không ngừng nói năng lộn xộn, Xin lỗi, ta biết là ta có lỗi với ngươi, là ta sai, ta đáng chết, ta không nên làm như vậy, xin ngươi đừng tới, ngươi muốn giết hay xử thế nào tùy ngươi, không muốn...
Đột nhiên hắn duỗi tay ra nâng cằm nàng lên. Ánh mắt của nàng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo ở dưới lớp mặt nạ kia của hắn, bốn mắt nhìn nhau, trong nháy mắt, nổi hối hận chua xót kia ngay tức khắc liền dâng tới tận cổ họng.
Nhưng mà nàng kiên quyết tự nói với mình, nhớ tới lời bà nội nói, ngàn vạn lần không thể tùy

Từ trên giường Tống Đại Mãnh ngồi dậy rồi hướng về giường tìm kiếm gì đó, thì nàng phát hiện bản gốc được đào ra lúc nãy một lần nữa lại được lấp vào. Lại ngẩng đầu nhìn bốn phía, hai chữ hỷ màu đỏ quen thuộc, một hộp đàn hương quen thuộc, một chăn gấm quen thuộc, còn có mảnh vải tơ lụa được cuốn lên vừa cổ kính vừa trang hoàng vừa quen thuộc...
Trở về...
Tống Đại Mãnh xoa xoa cái trán của mình, nghĩ tới mấy ngày nay mình đã làm ra chuyện sai lầm trong lòng nàng có chút hối hận không thôi. Nàng biết, bây giờ nàng được giữ lại ở Nhàn vương phủ, nếu như Nhàn Vương không còn, sợ là mạng của nàng cũng đã mất.
Nàng cũng biết nếu như lúc đó Tứ Hiền không tới thì hai tay của nàng đã sớm rời khỏi cơ thể mình rồi.
Vừa nghĩ tới lúc lưỡi dao mổ được mài sáng bóng kia đang định chặt đi hai tay của nàng, nàng nghĩ lại mà sợ đến run cả người, nàng mệt mỏi nhắm mắt nhớ lại và vô cùng sợ hãi.
Nếu như lúc đó Tứ Hiền không chạy tới, sợ là nàng đã...
Lúc này, cửa phòng ken két một tiếng, được người khác mở ra. Trong lòng Tống Đại Mãnh cả kinh, nàng ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Lưu Vân đang đẩy Nhàn Vương đi vào, nhất thời nàng phản xạ theo điều kiện cầm chặt lấy cái chăn, rồi núp mình vào bên trong, không dám nhìn nữa.
Vương gia, thuộc hạ xin cáo lui trước.
Lưu Vân đẩy xe đến trước giường rồi liền xoay người đi ra ngoài. Lúc cửa được khép lại thì trên mặt hắn cũng không có chút hờn giận nào.
Trong chăn, Tống Đại Mãnh nghe được giọng nói xin cáo lui của Lưu Vân thì nàng biết Nhàn Vương đang còn ở trong phòng, hôm đó hắn trúng phệ tâm tán trong miệng hắn không ngừng phun ra máu tươi, hình ảnh đó không ngừng hiện lên trong đầu nàng. Loại hối hận trong lòng này giống như vạn nanh vuốt của ma quỷ, không ngừng hướng về phía nàng, hung hăng mà tàn nhẫn xé rách trái tim của nàng, đau, nàng chỉ cảm thấy đau.
Lúc này, nàng cầm cái chăn rất chặt, cũng không có người nào dễ dàng lấy xuống được. Trong tầm mắt, cái đường hoa văn màu đen cẩm bào của Nhàn Vương... (khúc này ta không hiểu nên sẽ chỉnh sau ^^)
Đừng nhìn, đừng tới... Nàng không dám ngẩng đầu, cả người nàng run rẩy cả lên, nàng rất sợ nên lấy tay ra ôm lấy chính mình và không ngừng nói năng lộn xộn, Xin lỗi, ta biết là ta có lỗi với ngươi, là ta sai, ta đáng chết, ta không nên làm như vậy, xin ngươi đừng tới, ngươi muốn giết hay xử thế nào tùy ngươi, không muốn...
Đột nhiên hắn duỗi tay ra nâng cằm nàng lên. Ánh mắt của nàng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo ở dưới lớp mặt nạ kia của hắn, bốn mắt nhìn nhau, trong nháy mắt, nổi hối hận chua xót kia ngay tức khắc liền dâng tới tận cổ họng.
Nhưng mà nàng kiên quyết tự nói với mình, nhớ tới lời bà nội nói, ngàn vạn lần không thể tùy

|
/82
|

