Trầm Ngạo đi ra khỏi thư phòng với một tâm trạng rất là phẫn nộ và tức giận, nếu không có Lưu Vân ở đây thì hắn đã đi đến căn phòng kia đưa Tống Đại Mãnh đi cùng rồi. Nhưng Lưu Vân cứ luôn ở bên cạnh, không đưa hắn ra khỏi vương phủ thì hắn sẽ không chịu rời đi. Trong lòng hắn vừa tức vừa căm phẫn Nhàn Vương, khi thì nghiến răng nghiến lợi nghĩ nhất định phải nói cho hoàng thượng biết chân tướng thật sự, khi thì nghĩ làm cách muốn ở trước mặt mọi người vạch trần bộ mặt thật của Nhàn Vương.
Và có nên nói cho Tống Đại Mãnh biết hay không, nàng gả cho Vương gia người mà suốt ngày lúc nào cũng đeo mặt nạ da người giả.
Tất cả tất cả mỗi chuyện hắn nghĩ lại đều rất tức giận. Vì cái gì mà hắn không thể cùng với người mà mình yêu thương quang minh chính đại ở cùng một chỗ? Vì cái gì hắn chỉ là một ngự y? Vì cái gì mà một tên phế nhân kia lại tốt hơn xuất sắc hơn mình, dù cho ở một phương diện nào hắn đều thua Nhàn Vương. Chẳng lẽ thật sự là mạnh được yếu thua? Thân phận hèn mọn thì chỉ có thể ở dưới người khác.
Không, hắn không cam lòng!
Hắn khẩn trương, tay nắm chặt quả đấm rồi nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến những chuyện đó hắn tức giận đến nỗi mặt đỏ lên.
Nhất định phải vạch trần hắn!
Nhất định!!!
...
Hoàng cung, ngự thư phòng.
Trầm Ngạo đẩy cửa đi vào, hắn quyết định nhờ cậy hoàng thượng.
...
Tống Đại Mãnh bước xuống giường, nàng cũng không mặc áo khoác vào, cả người chỉ mặc một bộ đồ ngủ màu trắng rồi đi ra ngoài .
Nàng ngơ ngác đưa mắt lên nhìn tất cả mọi thứ đang ở trước mắt, vương phủ cổ kính, cùng với đó là một bầu trời màu xám, còn có... Ở nơi xa xa chính giữa là triều đình mà mình phải đi với Nhàn Vương.
Trong lòng nàng cực kì rối rắm.
Bây giờ nàng nên làm cái gì? Vừa nãy, Trầm Ngạo đã đến đây và cùng Nhàn Vương xảy ra chuyện gì, nàng phải giải thích sao với hắn đây?
Hình như toàn bộ vấn đề đều không tìm được đáp án, nhưng mà bên trong tối tăm mờ hồ, đáp án cứ như ẩn như hiện.
Nàng cúi đầu, mi mắt cũng cụp xuống theo luôn, và trong lòng hình như cũng đã biết mình nên làm như thế nào.
Vương phi, nàng dậy rồi. Sao lại không nghỉ thêm chút nữa? Rất nhanh Nhàn Vương cũng đã đến, nàng nâng mắt lên, rồi nở một nụ cười nhàn nhạt với Nhàn Vương, Uhm, ta dậy rồi, ở trong phòng quá ngột ngạt, nếu cứ ở trong phòng hoài có phần không thoải mái.
Nàng hơi liếc mắt nhìn đến chiếc xe lăn lúc đó Lưu Vân đã đẩy, nàng hơi ngẩn ra. Rõ ràng lúc nàng đã nhìn thấy, lúc Lưu Vân nhìn về phía nàng, nàng bắt gặp một tia khó chịu.
Ra ngoài một chút cũng được. Lúc này, xe cũng đã lăn đến trước mặt nàng.
Nhàn Vương khẽ nâng cằm lên, rồi phân phó cho Lưu Vân đang đứng ở phía sau, Lưu Vân, ngươi đi vào trong phòng lấy thêm áo khoác cho Vương phi mặc vào đi.
Lưu Vân hơi liếc mắt nhìn Tống Đại Mãnh, mặc dù hắn không muốn đi, nhưng vẫn phải đi lấy. Hắn lấy một bộ cẩm bảo màu lam của Nhàn Vương rồi nhét vào trên tay nàng sau đó xoay người cáo lui.
Ban ngày ban mặt, Nhàn Vương cũng không tiện đứng lên để đi vào trong lấy áo cho nàng khoác lên thêm, đành phải ngồi ở trên xe lăn nói: Đại Mãnh, nàng đi với bổn vương một chút đi.
Ừ.
Nàng cũng không để sự không vui của Lưu Vân vào trong mắt, nàng tùy tiện cầm áo khoác lên người, sau đó nàng liền đi đến phía sau Nhàn Vương phụ trách việc đẩy xe lăn. Tuy nhiên trong lòng nàng đang nghĩ đến Trầm Ngạo, nhưng mà lúc thấy Nhàn Vương nàng cũng không có bài xích hắn.
Thậm chí nhớ tới lúc nãy hắn ở trong phòng hôn nàng hai cái liên tiếp, nàng cũng không cảm thấy có gì không thích hợp.
Đại Mãnh.
Tới hòn non bộ nàng dừng lại. Mà lúc này hắn cũng đã mở miệng.
Có thể là vừa rồi hai người hơi bối rối nên không nói cái gì, một đường đi đều rất yên tĩnh. Cho tới bây giờ, mới có người nói trước.
Hả?
Tống Đại Mãnh lên tiếng trả lời, sau đó ngồi lên một cái ghế đá.
Nàng còn nhớ rõ lúc ở trong cung ai đã cứu nàng không? Hắn nhìn nàng rồi nhẹ giọng hỏi, Người đó nói là bằng hữu đồng hương của nàng, là vậy sao?
Hả?
Tống Đại Mãnh giật mình, nàng nhớ lại, rồi nghĩ đến lúc ấy người cứu nàng khỏi nguy nan là Tứ Hiền. Nhưng lúc nàng tỉnh lại Tứ Hiền không có ở đó nữa cũng không biết hắn đã đi đâu.
Ừ, đúng là như vậy. Đối diện với ánh mắt chời đợi của Nhàn Vương, nàng đành phải gật đầu nói, Hắn tên là Lãnh Tứ Hiền, đúng là bằng hữu của ta, sao vậy?
Mấy ngày nữa là thọ yến của phụ hoàng, phụ hoàng nói là ngày đó nàng phải đưa vị bằng hữu đó đến cho người gặp mặt.
Cái gì? Tống Đại Mãnh mở to hai mắt, nàng còn không hiểu là chuyện gì đang xảy ra.
Vị Lãnh công tử đó sau khi đưa ng trở về phủ thì liền đi, phụ hoàng tìm không thấy hắn, nên muốn Bổn vương nói với nàng trước một tiếng. Lúc nói những lời này, Nhàn Vương có chút mất tự nhiên nên liếc qua chỗ khác, Cho nên, nàng nhớ rõ phải dẫn hắn tới đây. Trước mắt không phải đúng lúc bị phụ hoàng hỏi mấy đêm nàng không về phủ ngủ sao, ngày đó nói dối, lần này phải dựa vào nàng rồi. Huống chi, tên Lãnh công tử kia đúng là bằng hữu ở quê nhà của nàng, rất tốt.
Không phải đâu? Tống Đại Mãnh nhất thời kích động. Bây giờ Lãnh Tứ Hiền ở đâu nàng cũng không biết, phải đi đâu mời hắn đến chứ?
Nhưng mà lời Nhàn Vương cũng không phải là không có lý, ở trước mặt hoàng đế, vẫn nên cẩn thận hơn. Trước mắt nàng vốn là đang cực kì rối rắm trong việc đi đâu tìm cái gì gọi là bằng hữu ở quê nhà tới , không nghĩ tới lúc này đúng lúc có thể để cho Lãnh Tứ Hiên đảm nhiệm trọng trách này.
Nhưng mà hình như nàng có cảm giác gì đó là lạ?
Nói đến Lãnh Tứ Hiền, thì Nhàn
|
/82
|

