Phủ Tả thừa tướng.
Hôm sau, Ngụy Lạc Xuyến ăn sáng xong, đang định đi ra ngoài. Thì bị Ngụy Tuyết Oánh vốn từ trong cung ra đây dùng bữa cùng với nàng, gọi ngược nàng trở lại: Tam muội, gần đây muội ở cùng một chỗ với ai vậy? Trước đây, tỷ cũng chưa từng thấy qua muội lại chịu khó như vậy, mỗi ngày muội đều đi sớm về trễ, nói cho đại tỷ biết một chút, hẳn là mỗi ngày muội... không phải một mình tiến cung chứ?
Nghe vậy, Ngụy Lạc Xuyến liền kinh ngạc: Sao đại tỷ biết muội không có tiến cung một mình?
Nghe được tiểu muội mình nói như vậy, Ngụy Tuyết Oánh lập tức nháy mắt ra hiệu cho phụ thân Ngụy Hòe của mình, rồi vừa cười dịu dàng với Ngụy Lạc Xuyến: Mỗi ngày đại tỷ đều ở trong cung, ai vào cung, tỷ còn có thể không biết sao? Muội muội ngoan, hãy nói cho đại tỷ nghe một chút, gần đây muội kết giao với mấy người bằng hữu? Vị bằng hữu kia làm gì, nhà ở đâu?
Muội ăn no rồi, muội ra ngoài chơi đây. Lúc này, nhi tử của Ngụy Hòe là Ngụy Quảng Tuyên cũng vội bỏ bát đũa xuống, rồi nhanh chân chạy ra ngoài.
Ngụy Hòe có chút không vui, ông hừ nhẹ một tiếng rồi nói: Đứng lại!
Ngụy Quảng Tuyên không thể không dừng bước lại, từ từ quay đầu lại: Phụ thân, sao nữa? Tỷ phu Thái tử vẫn còn chờ nhi tử đó!
Từ nhỏ Ngụy Quảng Tuyên đã quen sống trong nhung lụa, suốt ngày đi theo Thái tử Sở Trùng chơi quen rồi, cả ngày chỉ ham chơi thôi, mấy ngày gần đây còn học đi Xuân Hinh Uyển mua vui. Với cái tính ham chơi của nhi tử này, trong lòng Ngụy Hòe rất sốt ruột. Bây giờ lại nghe hắn nói đi tìm cái tên Thái tử kia, ông tức đến râu cũng run lên: Ngươi đã 19 tuổi rồi, cả ngày đều ăn chơi chè chén thì còn ra thể thống gì?
Không phải tỷ phu Thái tử cũng như vậy sao? Tỷ phu Thái tử cũng đã 25 đấy, người chỉ biết nói con, có bản lĩnh thì người đi nói với Thái tử đi! Trái lại Ngụy Quảng Tuyên nói rất có lí, một chân hắn đã bước ra bên ngoài, chuẩn bị chạy bất cứ lúc nào.
Làm càn! Sao ngươi dám chỉ trích phụ thân! Lời nói đó cũng đã làm cho Ngụy Hòe tức giận, ông liền mắng Ngụy Quảng Tuyên: Người là thứ không có tiền đồ, lại còn dám so sánh với Thái tử.
Thái tử thì sao? Không phải Thái tử cũng là người sao? Ngụy Quảng Tuyên chống đối lại: Dù sao thì con cũng muốn đi.
Ngụy Quảng Tuyên vừa mới dứt lời thì liền muốn đi ra ngoài, nhưng lại bị Ngụy Hòe la to lên một câu: Đứng lại! Kể từ hôm nay, ngươi cũng đừng nghĩ đến việc đi ra ngoài, trở lại thư phòng đọc sách đi!
Có quỷ mới đọc. Ngụy Quảng Tuyên khinh thường hừ một tiếng, rồi xoay người rời đi. Nhưng lại bị mấy người hộ vệ cầm đao ngăn cản ở trước mặt hắn. Vẻ mặt Ngụy Quảng Tuyên liền lộ vẻ đau khổ, hắn quay đầu lại nói: Phụ thân! Người làm cái gì vậy, không đi, thái tử sẽ không chơi với con nữa.
Trở về! Ngụy Hòe nghiêm khắc quát. Ngụy Quảng Tuyên không ra ngoài được, lại sợ sự nghiêm khắc của phụ thân nên đành ngoan ngãn trở về ngồi xuống.
Ta nói này đệ đệ, phụ thân nói rất đúng, đệ cũng đã lớn rồi, cũng nên chia sẻ với phụ thân một ít. Thấy Ngụy Quảng Tuyên đã thật sự ngồi xuống, Ngụy Tuyết Oánh cười quyến rũ nói một câu. Rồi nàng ta xoay người lại vừa dụ vừa lừa Ngụy Lạc Xuyến: Tam muội, nói cho tỷ tỷ biết, người gần đây tiến cung chơi với muội tên gì? Là thiêm kim nhà ai, sao các muội lại biết nhau?
Đại tỷ, đây là bằng hữu của Lạc Xuyến, sao tỷ lại muốn hỏi rõ như vậy? Ngụy Lạc Xuyến hơi nghi ngờ. Thấy thế, Ngụy Tuyết Oánh vội vàng lôi kéo tay Ngụy Lạc Xuyến cười cười nói tiếp: Đại tỷ chỉ là quan tâm muội thôi! Muội là tam muội nhỏ nhất của Ngụy gia chúng ta, nếu kết giao với một vị bằng hữu không có hảo tâm, thì muội sẽ gặp nhiều nguy hiểm. Phụ thân già rồi mới có nữ nhi, nếu như muội bị người xấu khi dễ, người trong nhà cũng khó chịu lắm, muội thấy tỷ nói đúng không, tam muội.
Sẽ không như vậy! Nghe được lời của Ngụy Tuyết Oánh nói xong, Ngụy Lạc Xuyến liền kiêu ngạo phản bác chỉnh lại: Mãnh tỷ tỷ không phải là người xấu! Mãnh tỷ tỷ rất tốt,

Hôm sau, Ngụy Lạc Xuyến ăn sáng xong, đang định đi ra ngoài. Thì bị Ngụy Tuyết Oánh vốn từ trong cung ra đây dùng bữa cùng với nàng, gọi ngược nàng trở lại: Tam muội, gần đây muội ở cùng một chỗ với ai vậy? Trước đây, tỷ cũng chưa từng thấy qua muội lại chịu khó như vậy, mỗi ngày muội đều đi sớm về trễ, nói cho đại tỷ biết một chút, hẳn là mỗi ngày muội... không phải một mình tiến cung chứ?
Nghe vậy, Ngụy Lạc Xuyến liền kinh ngạc: Sao đại tỷ biết muội không có tiến cung một mình?
Nghe được tiểu muội mình nói như vậy, Ngụy Tuyết Oánh lập tức nháy mắt ra hiệu cho phụ thân Ngụy Hòe của mình, rồi vừa cười dịu dàng với Ngụy Lạc Xuyến: Mỗi ngày đại tỷ đều ở trong cung, ai vào cung, tỷ còn có thể không biết sao? Muội muội ngoan, hãy nói cho đại tỷ nghe một chút, gần đây muội kết giao với mấy người bằng hữu? Vị bằng hữu kia làm gì, nhà ở đâu?
Muội ăn no rồi, muội ra ngoài chơi đây. Lúc này, nhi tử của Ngụy Hòe là Ngụy Quảng Tuyên cũng vội bỏ bát đũa xuống, rồi nhanh chân chạy ra ngoài.
Ngụy Hòe có chút không vui, ông hừ nhẹ một tiếng rồi nói: Đứng lại!
Ngụy Quảng Tuyên không thể không dừng bước lại, từ từ quay đầu lại: Phụ thân, sao nữa? Tỷ phu Thái tử vẫn còn chờ nhi tử đó!
Từ nhỏ Ngụy Quảng Tuyên đã quen sống trong nhung lụa, suốt ngày đi theo Thái tử Sở Trùng chơi quen rồi, cả ngày chỉ ham chơi thôi, mấy ngày gần đây còn học đi Xuân Hinh Uyển mua vui. Với cái tính ham chơi của nhi tử này, trong lòng Ngụy Hòe rất sốt ruột. Bây giờ lại nghe hắn nói đi tìm cái tên Thái tử kia, ông tức đến râu cũng run lên: Ngươi đã 19 tuổi rồi, cả ngày đều ăn chơi chè chén thì còn ra thể thống gì?
Không phải tỷ phu Thái tử cũng như vậy sao? Tỷ phu Thái tử cũng đã 25 đấy, người chỉ biết nói con, có bản lĩnh thì người đi nói với Thái tử đi! Trái lại Ngụy Quảng Tuyên nói rất có lí, một chân hắn đã bước ra bên ngoài, chuẩn bị chạy bất cứ lúc nào.
Làm càn! Sao ngươi dám chỉ trích phụ thân! Lời nói đó cũng đã làm cho Ngụy Hòe tức giận, ông liền mắng Ngụy Quảng Tuyên: Người là thứ không có tiền đồ, lại còn dám so sánh với Thái tử.
Thái tử thì sao? Không phải Thái tử cũng là người sao? Ngụy Quảng Tuyên chống đối lại: Dù sao thì con cũng muốn đi.
Ngụy Quảng Tuyên vừa mới dứt lời thì liền muốn đi ra ngoài, nhưng lại bị Ngụy Hòe la to lên một câu: Đứng lại! Kể từ hôm nay, ngươi cũng đừng nghĩ đến việc đi ra ngoài, trở lại thư phòng đọc sách đi!
Có quỷ mới đọc. Ngụy Quảng Tuyên khinh thường hừ một tiếng, rồi xoay người rời đi. Nhưng lại bị mấy người hộ vệ cầm đao ngăn cản ở trước mặt hắn. Vẻ mặt Ngụy Quảng Tuyên liền lộ vẻ đau khổ, hắn quay đầu lại nói: Phụ thân! Người làm cái gì vậy, không đi, thái tử sẽ không chơi với con nữa.
Trở về! Ngụy Hòe nghiêm khắc quát. Ngụy Quảng Tuyên không ra ngoài được, lại sợ sự nghiêm khắc của phụ thân nên đành ngoan ngãn trở về ngồi xuống.
Ta nói này đệ đệ, phụ thân nói rất đúng, đệ cũng đã lớn rồi, cũng nên chia sẻ với phụ thân một ít. Thấy Ngụy Quảng Tuyên đã thật sự ngồi xuống, Ngụy Tuyết Oánh cười quyến rũ nói một câu. Rồi nàng ta xoay người lại vừa dụ vừa lừa Ngụy Lạc Xuyến: Tam muội, nói cho tỷ tỷ biết, người gần đây tiến cung chơi với muội tên gì? Là thiêm kim nhà ai, sao các muội lại biết nhau?
Đại tỷ, đây là bằng hữu của Lạc Xuyến, sao tỷ lại muốn hỏi rõ như vậy? Ngụy Lạc Xuyến hơi nghi ngờ. Thấy thế, Ngụy Tuyết Oánh vội vàng lôi kéo tay Ngụy Lạc Xuyến cười cười nói tiếp: Đại tỷ chỉ là quan tâm muội thôi! Muội là tam muội nhỏ nhất của Ngụy gia chúng ta, nếu kết giao với một vị bằng hữu không có hảo tâm, thì muội sẽ gặp nhiều nguy hiểm. Phụ thân già rồi mới có nữ nhi, nếu như muội bị người xấu khi dễ, người trong nhà cũng khó chịu lắm, muội thấy tỷ nói đúng không, tam muội.
Sẽ không như vậy! Nghe được lời của Ngụy Tuyết Oánh nói xong, Ngụy Lạc Xuyến liền kiêu ngạo phản bác chỉnh lại: Mãnh tỷ tỷ không phải là người xấu! Mãnh tỷ tỷ rất tốt,

|
/82
|

