Cho nên, Vương gia để ngươi đến?
Một nhà từ già tới trẻ tất cả tính mạng của bọn họ đều nằm ở trong tay ta hết...
Mắc mớ gì tới ta? Vả lại, ta lại không biết một nhà già trẻ của ngươi.
Tống cô nương, cô đừng có độc ác như vậy chứ, cô và ta quen biết cũng đã lâu, một nhà già trẻ ta...
Ngươi là ngươi, ta là ta, chuyện của ngươi không liên quan gì đến ta.
Tống Đại Mãnh, Đại Mãnh cô nương, tiểu Đại Mãnh...
...
Mặc kệ cho Tứ Hiền có cầu xin làm sao thì Tống Đại Mãnh vẫn kiên quyết nói ba chữ: Không thể được.
Hắn lấy tính mạng của nhà hắn ra uy hiếp nàng không cho nàng đi gặp Trầm Ngạo, tuyệt đối không thể được!
Hắn cho rằng nàng mềm lòng mà đáp ứng sao?
Ở trong lòng Tống Đại Mãnh cười nhạo. Đừng đùa, nàng cũng không quen biết gì với Tứ Hiền vậy sao tin được một nhà già trẻ bên trong nhà hắn chứ? Lai lịch Tứ Hiền không rõ, chỉ lấy một câu một nhà già trẻ ra để dọa nàng sao? Cũng đã hơn 20 tuổi rồi, cũng không phải là một tiểu hài tử nữa (đứa trẻ), tuy nàng rất lương thiện nhưng cẩn thận mà nghĩ lại thì làm sao có thể đảm nhiệm được việc này?
Không sai, tuy cũng không tính là bằng hữu thâm giáo với Tứ Hiền, nhưng ít ra từ lúc nàng biết hắn cho tới bây giờ nàng vẫn chưa hiểu hay biết rõ về hắn. Hắn lén lút vào vương phủ lâu như vậy tới nay cũng chưa từng bị phát hiện, lại có thể thuận lợi đưa nàng đi ra ngoài rồi lại đưa nàng về, có thể thấy được thân thủ của hắn rất cao. Nhưng nhìn tướng mạo mê mệt chết người cùng với thân thủ kia thì liền biết thân phận của hắn chắc là không tầm thường, cái gì mà gia đình thường dân, hừ!
Người của gia đình thường dân mà có năng lực tuyệt vời như vậy à!
Hiện tại lại lấy danh nghĩa của Nhàn Vương và lấy tính mạng nhà hắn ra uy hiếp tới khuyên nàng, nàng cũng không phải là một đứa trẻ, có thể tin hắn sao?
Đại Mãnh,Tiểu Mãnh, xin ngươi, cả nhà ta... Thấy hai con mắt Tống Đại Mãnh không chớp mà nhìn mình chằm chằm, trong lòng Tứ Hiền có chút chột dạ. Đang định đi lên, lại bị nàng lấy tay ngăn lại, Đừng nói nữa, người, ta vẫn sẽ đi gặp. Mà tính mạng của cả nhà ngươi, ta lại chưa thấy qua, ta làm sao biết được nó tốt hay xấu?
Vậy ta dẫn ngươi đi xem? Thế nào? Nghe vậy, Tứ Hiến liền lôi nàng đi, còn chưa kịp phản kháng thì hắn lại buông nàng ra, than thở nói: Ta quên, Vương gia đã ra lệnh cho ngươi cấm túc ở đây. Ngươi không đi được.
Nói xong chưa?
Xong rồi. Nghĩ đến chính sự, Tứ Hiền liền lấy bộ mặt mê hoặc lòng người của mình ra trên mặt đầy vẻ ủy khuất, Đại Mãnh, tiểu Mãnh, cả nhà ta...
Lại tới nữa rồi!
Tống Đại Mãnh kéo chăn lại rồi lại nằm xuống nói: Ngươi đi đi, ta sẽ không đáp ứng ngươi. Trừ phi, ta chết.
Cấm túc nàng thì làm sao? Nàng muốn gặp một người, cho dù có dùng phương pháp gì để đối phó với nàng, nàng sẽ không bỏ qua! Đối với nàng mà nói, thì Trầm Ngạo còn quan trọng hơn tính mạng của nàng, chỉ vì một câu nói một nhà già trẻ của hắn (cả nhà hắn) mà từ bỏ mình và Trầm Ngạo ở chung một chỗ sao?
Nàng chôn mình vào trong chăn thật sâu, rồi nói ba chữ: Ngươi đi đi.
Không nghĩ tới ngươi lại độc ác như vậy. Tứ Hiền bất đắc dĩ

Một nhà từ già tới trẻ tất cả tính mạng của bọn họ đều nằm ở trong tay ta hết...
Mắc mớ gì tới ta? Vả lại, ta lại không biết một nhà già trẻ của ngươi.
Tống cô nương, cô đừng có độc ác như vậy chứ, cô và ta quen biết cũng đã lâu, một nhà già trẻ ta...
Ngươi là ngươi, ta là ta, chuyện của ngươi không liên quan gì đến ta.
Tống Đại Mãnh, Đại Mãnh cô nương, tiểu Đại Mãnh...
...
Mặc kệ cho Tứ Hiền có cầu xin làm sao thì Tống Đại Mãnh vẫn kiên quyết nói ba chữ: Không thể được.
Hắn lấy tính mạng của nhà hắn ra uy hiếp nàng không cho nàng đi gặp Trầm Ngạo, tuyệt đối không thể được!
Hắn cho rằng nàng mềm lòng mà đáp ứng sao?
Ở trong lòng Tống Đại Mãnh cười nhạo. Đừng đùa, nàng cũng không quen biết gì với Tứ Hiền vậy sao tin được một nhà già trẻ bên trong nhà hắn chứ? Lai lịch Tứ Hiền không rõ, chỉ lấy một câu một nhà già trẻ ra để dọa nàng sao? Cũng đã hơn 20 tuổi rồi, cũng không phải là một tiểu hài tử nữa (đứa trẻ), tuy nàng rất lương thiện nhưng cẩn thận mà nghĩ lại thì làm sao có thể đảm nhiệm được việc này?
Không sai, tuy cũng không tính là bằng hữu thâm giáo với Tứ Hiền, nhưng ít ra từ lúc nàng biết hắn cho tới bây giờ nàng vẫn chưa hiểu hay biết rõ về hắn. Hắn lén lút vào vương phủ lâu như vậy tới nay cũng chưa từng bị phát hiện, lại có thể thuận lợi đưa nàng đi ra ngoài rồi lại đưa nàng về, có thể thấy được thân thủ của hắn rất cao. Nhưng nhìn tướng mạo mê mệt chết người cùng với thân thủ kia thì liền biết thân phận của hắn chắc là không tầm thường, cái gì mà gia đình thường dân, hừ!
Người của gia đình thường dân mà có năng lực tuyệt vời như vậy à!
Hiện tại lại lấy danh nghĩa của Nhàn Vương và lấy tính mạng nhà hắn ra uy hiếp tới khuyên nàng, nàng cũng không phải là một đứa trẻ, có thể tin hắn sao?
Đại Mãnh,Tiểu Mãnh, xin ngươi, cả nhà ta... Thấy hai con mắt Tống Đại Mãnh không chớp mà nhìn mình chằm chằm, trong lòng Tứ Hiền có chút chột dạ. Đang định đi lên, lại bị nàng lấy tay ngăn lại, Đừng nói nữa, người, ta vẫn sẽ đi gặp. Mà tính mạng của cả nhà ngươi, ta lại chưa thấy qua, ta làm sao biết được nó tốt hay xấu?
Vậy ta dẫn ngươi đi xem? Thế nào? Nghe vậy, Tứ Hiến liền lôi nàng đi, còn chưa kịp phản kháng thì hắn lại buông nàng ra, than thở nói: Ta quên, Vương gia đã ra lệnh cho ngươi cấm túc ở đây. Ngươi không đi được.
Nói xong chưa?
Xong rồi. Nghĩ đến chính sự, Tứ Hiền liền lấy bộ mặt mê hoặc lòng người của mình ra trên mặt đầy vẻ ủy khuất, Đại Mãnh, tiểu Mãnh, cả nhà ta...
Lại tới nữa rồi!
Tống Đại Mãnh kéo chăn lại rồi lại nằm xuống nói: Ngươi đi đi, ta sẽ không đáp ứng ngươi. Trừ phi, ta chết.
Cấm túc nàng thì làm sao? Nàng muốn gặp một người, cho dù có dùng phương pháp gì để đối phó với nàng, nàng sẽ không bỏ qua! Đối với nàng mà nói, thì Trầm Ngạo còn quan trọng hơn tính mạng của nàng, chỉ vì một câu nói một nhà già trẻ của hắn (cả nhà hắn) mà từ bỏ mình và Trầm Ngạo ở chung một chỗ sao?
Nàng chôn mình vào trong chăn thật sâu, rồi nói ba chữ: Ngươi đi đi.
Không nghĩ tới ngươi lại độc ác như vậy. Tứ Hiền bất đắc dĩ

|
/82
|

