Thả ta ra ngoài...
Tống Đại Mãnh uể oải đập cửa phòng, cũng không biết cơm trên bàn đã đưa tới từ lúc nào, bây giờ cơm cũng đã nguội hết.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, trời cũng đã tối rồi, cũng không biết bây giời là giờ gì và mình đã ngủ bao lâu. Nàng vô cùng ảo não với việc sao mình lại muốn ngủ thiếp đi, Trầm Ngạo Và Ngụy Lạc Xuyến nếu không thấy nàng nhất định sẽ rất khổ sở.
Nghĩ đến dáng vẻ khổ sở trên khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ kia của Trầm Ngạo, trái tim của nàng liền rất đau, đau.
Còn muốn đi gặp hắn sao?
Ngoài cửa, trời cũng đã tối đen như mực. Đột nhiên, vào lúc này ở ngoài cửa vang lên một giọng nói của một tên nam nhân, xuyên qua khe hở chỗ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, rốt cuộc cũng có người đến nhưng người đến đó là Nhàn Vương, hắn đang ngồi trên xe lăn và nhìn sắc mặt của hắn rất trắng bệch.
Cho dù ta không được đi đâu, nhưng cũng có thể đi bộ ở trong vương phủ chứ? Biết mình ở thế yếu, Tống Đại Mãnh hạ thấp yêu cầu, hai tay nàng đỡ lấy cửa, cố gắng nhón chân lên nhìn ra ngoài rồi nói tiếp: Ta cũng không thể suốt đời ngồi chờ ở trong căn phòng này.
Thái độ cũng đã dịu lại hơn, nhưng Nhàn Vương chỉ cười nhạt, Xem ra ngươi vẫn muốn đi tìm hắn. Vậy ngươi cứ tiếp tục ở bên trong đợi đi.
Dứt lời, Lưu Vân liền giúp Nhàn Vương đẩy xe đi khỏi.
Tống Đại Mãnh liền phát hỏa, quát to một tiếng: Kẻ tàn phế ngươi, cho lão nương trở về! Mở cửa, mở cửa nhanh!
Phế nhân? Nhàn Vương tức giận nhíu mày rồi hắn quay đầu lại, nghiêm mặt nói: Tống Đại Mãnh, vậy ta sẽ để cho ngươi nếm thử, bị một kẻ tà phế giam cầm thì sẽ có mùi vị gì. Mà ngươi, cũng không bằng một phế nhân như bổn vương đây.
Lưu Vân có chút lo lắng quay đầu lại hơi liếc mắt nhìn, rồi nhanh đẩy Nhàn Vương rời đi. Tự dưng Nhàn Vương bị mắng đến không còn giá trị của con người, thường ngày cũng không muốn ở đây tranh chấp với Tống Đại Mãnh, thế mà người mắng hắn chính là Tống Đại Mãnh, lần này hắn tức giận thật rồi.
Phía sau truyền đến từng đợt gào khóc thảm thiết của Tống Đại Mãnh, Khốn khiếp, mau quay lại cho ta!
Vương gia, chẳng lẽ để cho Vương phi... Cứ như vậy sẽ không ổn, Lưu Vân có chút lo lắng nói. Lời còn chưa dứt, thì đã bị Nhàn Vương ngắt lời, Để cho nàng nằm mơ đi!
Lưu Vân cũng không thể làm gì khác hơn là câm miệng lại, không dám nói nữa.
Tâm tình Nhàn Vương càng trở nên cáu gắt, vừa nghĩ tới lời nói cả Tống Đại Mãnh, bàn tay hắn liền nắm chặt, móng tay liền bấm thật sâu vào trong da thịt. Lúc đầu chỉ muốn cấm túc nàng để nàng không thể ra khỏi vương phủ, mà bây giờ, hắn cấm túc Tống Đại Mãnh đến nỗi không cho nàng bước ra cửa phòng nữa bước.
Tống Đại Mãnh biết rõ việc muốn Nhàn Vương thả nàng ra là chuyện không thể, nhờ Tứ Hiền giúp đỡ thì càng không có khả năng. Rất lâu, sau khi Nhàn Vương đi khỏi, nàng liền dừng lại việc đập cửa, rồi nàng quay đầu lại liếc nhìn bàn cơm ở trước mặt, hạ mi xuống suy nghĩ một chút, sau đó nàng liền chạy đến trước bàn ăn, cầm lấy đôi đũa quét sạch hết tất cả cơm nước, nàng ăn như hùm như sói.
Có câu nói, thà rằng ăn no nhưng cũng đừng làm ma quỷ...
Hừ!
Ăn uống no đủ mới có sức
Tống Đại Mãnh uể oải đập cửa phòng, cũng không biết cơm trên bàn đã đưa tới từ lúc nào, bây giờ cơm cũng đã nguội hết.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, trời cũng đã tối rồi, cũng không biết bây giời là giờ gì và mình đã ngủ bao lâu. Nàng vô cùng ảo não với việc sao mình lại muốn ngủ thiếp đi, Trầm Ngạo Và Ngụy Lạc Xuyến nếu không thấy nàng nhất định sẽ rất khổ sở.
Nghĩ đến dáng vẻ khổ sở trên khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ kia của Trầm Ngạo, trái tim của nàng liền rất đau, đau.
Còn muốn đi gặp hắn sao?
Ngoài cửa, trời cũng đã tối đen như mực. Đột nhiên, vào lúc này ở ngoài cửa vang lên một giọng nói của một tên nam nhân, xuyên qua khe hở chỗ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, rốt cuộc cũng có người đến nhưng người đến đó là Nhàn Vương, hắn đang ngồi trên xe lăn và nhìn sắc mặt của hắn rất trắng bệch.
Cho dù ta không được đi đâu, nhưng cũng có thể đi bộ ở trong vương phủ chứ? Biết mình ở thế yếu, Tống Đại Mãnh hạ thấp yêu cầu, hai tay nàng đỡ lấy cửa, cố gắng nhón chân lên nhìn ra ngoài rồi nói tiếp: Ta cũng không thể suốt đời ngồi chờ ở trong căn phòng này.
Thái độ cũng đã dịu lại hơn, nhưng Nhàn Vương chỉ cười nhạt, Xem ra ngươi vẫn muốn đi tìm hắn. Vậy ngươi cứ tiếp tục ở bên trong đợi đi.
Dứt lời, Lưu Vân liền giúp Nhàn Vương đẩy xe đi khỏi.
Tống Đại Mãnh liền phát hỏa, quát to một tiếng: Kẻ tàn phế ngươi, cho lão nương trở về! Mở cửa, mở cửa nhanh!
Phế nhân? Nhàn Vương tức giận nhíu mày rồi hắn quay đầu lại, nghiêm mặt nói: Tống Đại Mãnh, vậy ta sẽ để cho ngươi nếm thử, bị một kẻ tà phế giam cầm thì sẽ có mùi vị gì. Mà ngươi, cũng không bằng một phế nhân như bổn vương đây.
Lưu Vân có chút lo lắng quay đầu lại hơi liếc mắt nhìn, rồi nhanh đẩy Nhàn Vương rời đi. Tự dưng Nhàn Vương bị mắng đến không còn giá trị của con người, thường ngày cũng không muốn ở đây tranh chấp với Tống Đại Mãnh, thế mà người mắng hắn chính là Tống Đại Mãnh, lần này hắn tức giận thật rồi.
Phía sau truyền đến từng đợt gào khóc thảm thiết của Tống Đại Mãnh, Khốn khiếp, mau quay lại cho ta!
Vương gia, chẳng lẽ để cho Vương phi... Cứ như vậy sẽ không ổn, Lưu Vân có chút lo lắng nói. Lời còn chưa dứt, thì đã bị Nhàn Vương ngắt lời, Để cho nàng nằm mơ đi!
Lưu Vân cũng không thể làm gì khác hơn là câm miệng lại, không dám nói nữa.
Tâm tình Nhàn Vương càng trở nên cáu gắt, vừa nghĩ tới lời nói cả Tống Đại Mãnh, bàn tay hắn liền nắm chặt, móng tay liền bấm thật sâu vào trong da thịt. Lúc đầu chỉ muốn cấm túc nàng để nàng không thể ra khỏi vương phủ, mà bây giờ, hắn cấm túc Tống Đại Mãnh đến nỗi không cho nàng bước ra cửa phòng nữa bước.
Tống Đại Mãnh biết rõ việc muốn Nhàn Vương thả nàng ra là chuyện không thể, nhờ Tứ Hiền giúp đỡ thì càng không có khả năng. Rất lâu, sau khi Nhàn Vương đi khỏi, nàng liền dừng lại việc đập cửa, rồi nàng quay đầu lại liếc nhìn bàn cơm ở trước mặt, hạ mi xuống suy nghĩ một chút, sau đó nàng liền chạy đến trước bàn ăn, cầm lấy đôi đũa quét sạch hết tất cả cơm nước, nàng ăn như hùm như sói.
Có câu nói, thà rằng ăn no nhưng cũng đừng làm ma quỷ...
Hừ!
Ăn uống no đủ mới có sức
|
/82
|

