Edit: Chickenliverpate
Sẽ không, cho ngươi cơ hội rời khỏi nữa!
Nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này, chiếc xe lăn cũng bắt đầu trượt đi trên mặt đất, nhắm thẳng hướng Tống Đại Mãnh mà tiến đến.
Ta chỉ muốn đi ăn một bữa cơm, ngươi có cần giận dữ như vậy không? Tống Đại Mãnh vẫn không chú ý là ai đã đẩy xe lăn, lúc này Lưu Vân đang ở đây, nàng đoán có lẽ là Lưu Vân đẩy rồi.
Cho tới bây giờ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Nhàn vương giận dữ đến như vậy, xe lăn rất nhanh đã tới trước mặt nàng, chắn ngang đường đi của nàng. Nàng cũng nổi giận, trừng mắt nhìn Nhàn vương: Tránh ra, ta muốn đi ăn cơm!
Đứng gần đó, Lưu Vân nhìn thấy cảnh tượng như vậy cũng chỉ biết thở dài, đáy lòng ngổn ngang trăm mối. Thật không dễ dàng gì cải thiện mối quan hệ, nhưng hiện tại...
Đã nhiều ngày Bổn vương không ở đây, có phải ngươi vẫn đến chỗ Trầm Ngự y hay không!
Trong lòng Nhàn vương ngập tràn hờn giận, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Nghĩ đến một nữ nhân gọi là Tống Đại Mãnh, rõ ràng là Vương phi của hắn, lại suốt ngày ôm ấp hình bóng của một nam nhân khác, tức giận trong lòng không thể kềm chế cứ thế trào lên trên cổ họng.
Tống Đại Mãnh sửng sốt một giây, chẳng lẽ hắn đã biết? Nhưng ngoài mặt thì có chết cũng không thừa nhận: Không có!
Những việc ngươi làm, Bổn vương đều biết hết! Vậy mà dám nói không có, Bổn vương không bị tật ở mắt! Thật sự chết cũng không nhận? Nhàn vương lại càng phẫn nộ. Hắn nghe được cả tiếng trái tim mình đang đập dồn dập, lồng ngực không ngừng lên xuống kéo theo những cơn đau đớn kịch liệt, nhưng mặc dù như vậy, hắn vẫn không thể khống chế tức giận tràn ra trên mặt, cho dù gần như té xỉu ngay sau đó.
Ngươi đều đã biết rõ, còn hỏi ta, chẳng phải làm chuyện dư thừa sao! Trong lòng Tống Đại Mãnh cũng vô cùng khó chịu, nàng không dễ dàng gì thay đổi cách nhìn đối với Nhàn vương, không ngờ cũng chỉ là biểu hiện bên ngoài của hai người mà thôi, thật tế lại không hề tốt.
Dĩ nhiên nàng cũng biết, hành vi của nàng quả thật không ổn, không phải trước đây nàng gả cho hắn chính là vì muốn trở lại thế kỷ hai mươi mốt đoàn tụ cùng người yêu sao? Hiện tại chỉ là thay đổi phương pháp, vì đã có Trầm Ngạo ở bên cạnh nàng.
Tống Đại Mãnh, ngươi lại có thể không biết tốt xấu như vậy! Nghe vậy, ánh mắt Nhàn vương như tóe lửa, hắn sống hơn 27 năm qua, đây là lần thứ hai vì một nữ nhân mà phẫn nộ. Sắc mặt hắn tối tăm, đôi mắt tóe lửa lúc này đang hung hăng nhìn như muốn xé toạc gương mặt nàng: Bổn vương cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi muốn hắn hay là Bổn vương!
Ngươi đã lớn tuổi như vậy rồi, sao vẫn còn ngây thơ như thế! Tống Đại Mãnh căn bản không hề quan tâm, đối mặt với chất vấn của hắn, giọng của nàng còn lớn hơn: Hiện tại, ta không rảnh tán dóc với ngươi, gặp lại sau!
Tống Đại Mãnh! Ngươi dám đi! Nàng ấy không hề đặt mình vào trong mắt! Trong nhất thời, cánh tay vốn tàn tật của Nhàn vương bất ngờ nâng lên, gắt gao lôi kéo cổ tay nàng, lớn tiếng chất vấn, vẫn là câu nói kia: Chọn Bổn vương, hay là chọn hắn!
Hoàn toàn không hề quan tâm đến cánh tay của mình lúc này đang cử động, càng cố gắng nắm lấy tay nàng.
Ngươi đang nói thân phận hay là tình yêu? Mà lúc này Tống Đại Mãnh chỉ biết tức giận, nàng mỉa mai cúi xuống nhìn hắn, rồi nhân cơ hội rút tay về, không một chút do dự xoay người rời

Sẽ không, cho ngươi cơ hội rời khỏi nữa!
Nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này, chiếc xe lăn cũng bắt đầu trượt đi trên mặt đất, nhắm thẳng hướng Tống Đại Mãnh mà tiến đến.
Ta chỉ muốn đi ăn một bữa cơm, ngươi có cần giận dữ như vậy không? Tống Đại Mãnh vẫn không chú ý là ai đã đẩy xe lăn, lúc này Lưu Vân đang ở đây, nàng đoán có lẽ là Lưu Vân đẩy rồi.
Cho tới bây giờ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Nhàn vương giận dữ đến như vậy, xe lăn rất nhanh đã tới trước mặt nàng, chắn ngang đường đi của nàng. Nàng cũng nổi giận, trừng mắt nhìn Nhàn vương: Tránh ra, ta muốn đi ăn cơm!
Đứng gần đó, Lưu Vân nhìn thấy cảnh tượng như vậy cũng chỉ biết thở dài, đáy lòng ngổn ngang trăm mối. Thật không dễ dàng gì cải thiện mối quan hệ, nhưng hiện tại...
Đã nhiều ngày Bổn vương không ở đây, có phải ngươi vẫn đến chỗ Trầm Ngự y hay không!
Trong lòng Nhàn vương ngập tràn hờn giận, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Nghĩ đến một nữ nhân gọi là Tống Đại Mãnh, rõ ràng là Vương phi của hắn, lại suốt ngày ôm ấp hình bóng của một nam nhân khác, tức giận trong lòng không thể kềm chế cứ thế trào lên trên cổ họng.
Tống Đại Mãnh sửng sốt một giây, chẳng lẽ hắn đã biết? Nhưng ngoài mặt thì có chết cũng không thừa nhận: Không có!
Những việc ngươi làm, Bổn vương đều biết hết! Vậy mà dám nói không có, Bổn vương không bị tật ở mắt! Thật sự chết cũng không nhận? Nhàn vương lại càng phẫn nộ. Hắn nghe được cả tiếng trái tim mình đang đập dồn dập, lồng ngực không ngừng lên xuống kéo theo những cơn đau đớn kịch liệt, nhưng mặc dù như vậy, hắn vẫn không thể khống chế tức giận tràn ra trên mặt, cho dù gần như té xỉu ngay sau đó.
Ngươi đều đã biết rõ, còn hỏi ta, chẳng phải làm chuyện dư thừa sao! Trong lòng Tống Đại Mãnh cũng vô cùng khó chịu, nàng không dễ dàng gì thay đổi cách nhìn đối với Nhàn vương, không ngờ cũng chỉ là biểu hiện bên ngoài của hai người mà thôi, thật tế lại không hề tốt.
Dĩ nhiên nàng cũng biết, hành vi của nàng quả thật không ổn, không phải trước đây nàng gả cho hắn chính là vì muốn trở lại thế kỷ hai mươi mốt đoàn tụ cùng người yêu sao? Hiện tại chỉ là thay đổi phương pháp, vì đã có Trầm Ngạo ở bên cạnh nàng.
Tống Đại Mãnh, ngươi lại có thể không biết tốt xấu như vậy! Nghe vậy, ánh mắt Nhàn vương như tóe lửa, hắn sống hơn 27 năm qua, đây là lần thứ hai vì một nữ nhân mà phẫn nộ. Sắc mặt hắn tối tăm, đôi mắt tóe lửa lúc này đang hung hăng nhìn như muốn xé toạc gương mặt nàng: Bổn vương cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi muốn hắn hay là Bổn vương!
Ngươi đã lớn tuổi như vậy rồi, sao vẫn còn ngây thơ như thế! Tống Đại Mãnh căn bản không hề quan tâm, đối mặt với chất vấn của hắn, giọng của nàng còn lớn hơn: Hiện tại, ta không rảnh tán dóc với ngươi, gặp lại sau!
Tống Đại Mãnh! Ngươi dám đi! Nàng ấy không hề đặt mình vào trong mắt! Trong nhất thời, cánh tay vốn tàn tật của Nhàn vương bất ngờ nâng lên, gắt gao lôi kéo cổ tay nàng, lớn tiếng chất vấn, vẫn là câu nói kia: Chọn Bổn vương, hay là chọn hắn!
Hoàn toàn không hề quan tâm đến cánh tay của mình lúc này đang cử động, càng cố gắng nắm lấy tay nàng.
Ngươi đang nói thân phận hay là tình yêu? Mà lúc này Tống Đại Mãnh chỉ biết tức giận, nàng mỉa mai cúi xuống nhìn hắn, rồi nhân cơ hội rút tay về, không một chút do dự xoay người rời

|
/82
|

