Thâm cung, Ỷ Hà điện.
Tuy Nhàn Vương là kẻ tàn phế, nhưng mà gần đây hoàng đế đối đãi hắn rất tốt, đặc biệt là mấy ngày nay. Khách khứa ngồi ở bên cạnh, Tả thừa tướng Ngụy Hòe ngồi đối diện với hoàng hậu lúc này bà ta khoác một cái áo nhung lộng lẫy ngồi trên ghế thái sự, Ngụy Hòe uống một hớp trà, ông ta nheo đôi mắt già nua của mình lại rồi góp ý với hoàng hậu nói, Lúc nào hoàng thượng cũng triệu kiến Nhàn Vương, nhưng lại không thấy hoàng đế triệu kiến thái tử, thực sự là có chỗ không ổn. Nếu hoàng hậu nương nương không cầm chắc thì sợ thiên hạ này vào tay người phế nhân này, vậy phải làm như thế nào cho phải.
Ca ca huynh cho rằng ta không trừ khử được tên phế vật kia à! Hoàng hậu nâng mắt lên rồi lại hạ xuống, nghĩ đến cái người tay chân tàn phế không thể gánh vác được mọi chuyện mà Nhàn Vương còn là trở ngại của bọn họ, bà ta liền cắn răng nói, Một ngày nào đó ta cũng sẽ trừ khử được tên phế vật kia! Thiên hạ này, đương nhiên là của chúng ta rồi. Hắn chỉ là một phế vật thôi thế nhưng lại con tranh giành ngôi vị hoàng đế với ta, thực sự là muốn chết.
Nhưng cô cô, bây giờ tâm hoàng thượng chỉ để ý đến thân thể của tên phế vật đó, không chừng bị hắn giành trước. Một bên, Thái tử phi Ngụy Tuyết Oánh không cam lòng nói, Hoàng thượng cũng rõ là... Chỉ là một kẻ tàn phế mà thôi, sao lại có thể để cho hắn gánh vác mọi việc? Bằng không... Cô Cô, phụ thân, bằng không chúng ta...
Làm càn! Là như đoán được Ngụy Tuyết Oánh muốn nói cái gì, nhất thời hoàng hậu lớn tiếng quát, Câu nói đó để cho ngươi suy nghĩ ở trong lòng là tốt rồi, tuyệt đối đừng nói ra, bằng không bổn cung cũng sẽ không có cách nào bảo vệ được ngươi.
Con... Ngụy Tuyết Oánh á khẩu, oan ức nhìn về phía phụ thân mình. Ngụy Hòe híp đôi mắt lại, rồi cho Ngụy Tuyết Oánh một cái nhìn yên tâm. Ngồi trên ghế Thái sư, đột nhiên thái hậu hỏi, Đúng rồi, Trùng nhi đâu? Sao mấy hôm nay không thấy Trùng nhi? Hắn đi đâu rồi?
Ngụy Hòe gật đầu ra hiệu với Ngụy Tuyết Oánh, lúc này Ngụy Tuyết Oánh mới nhỏ giọng trả lời: Cô cô, thái tử hắn, hắn đang tức giận bởi vì hoàng thượng không triệu kiến hắn, cho nên mấy ngày nay hắn đều ở Xuân Hinh Uyển...
Xuân Hinh Uyển là kỹ viện lớn nhất Sở Kinh này, tuy Sở Trùng là thái tử, nhưng lại không thông minh. Với lại từ nhỏ Nhàn Vương đã có bệnh nên cái tên thái tử Sở Trùng này rất là thư thái không lo lắng gì cả. Thường ngày, ngoại trừ việc đi thỉnh an hoàng đế thì đa số thời gian còn lại hắn đều ở Xuân Hinh Uyển ăn chơi chè chén. Mà Ngụy Tuyết Oánh thân là thái tử phi, nhưng lại không có biện pháp nào để quản hắn, lâu lâu cũng có thể đi theo hắn, chỉ cần nàng ta có thể ngồi trên vị trí đó, thì nàng ta cần gì phải quản nhiều như vậy.
Hoàng hậu nghe được tên Xuân Hinh Uyển này, sắc mặt nhất thời đen lại: Quá hồ đồ rồi! Đến lúc nào rồi còn chạy đến đó, Tuyết Oánh, ngươi lập tức kêu người đi gọi hắn về đây!
Vâng, cô cô, Tuyết Oánh sẽ đi. Ngụy Tuyết Oánh liền nói lại.
Chính vào lúc này, một tiểu thái giám từ bên ngoài đi vào vẫn không quên hành lễ với bọn họ, rồi sau đó chợt đi tới nói nhỏ bên tai Ngụy Tuyết Oánh. Ngụy Tuyết

Tuy Nhàn Vương là kẻ tàn phế, nhưng mà gần đây hoàng đế đối đãi hắn rất tốt, đặc biệt là mấy ngày nay. Khách khứa ngồi ở bên cạnh, Tả thừa tướng Ngụy Hòe ngồi đối diện với hoàng hậu lúc này bà ta khoác một cái áo nhung lộng lẫy ngồi trên ghế thái sự, Ngụy Hòe uống một hớp trà, ông ta nheo đôi mắt già nua của mình lại rồi góp ý với hoàng hậu nói, Lúc nào hoàng thượng cũng triệu kiến Nhàn Vương, nhưng lại không thấy hoàng đế triệu kiến thái tử, thực sự là có chỗ không ổn. Nếu hoàng hậu nương nương không cầm chắc thì sợ thiên hạ này vào tay người phế nhân này, vậy phải làm như thế nào cho phải.
Ca ca huynh cho rằng ta không trừ khử được tên phế vật kia à! Hoàng hậu nâng mắt lên rồi lại hạ xuống, nghĩ đến cái người tay chân tàn phế không thể gánh vác được mọi chuyện mà Nhàn Vương còn là trở ngại của bọn họ, bà ta liền cắn răng nói, Một ngày nào đó ta cũng sẽ trừ khử được tên phế vật kia! Thiên hạ này, đương nhiên là của chúng ta rồi. Hắn chỉ là một phế vật thôi thế nhưng lại con tranh giành ngôi vị hoàng đế với ta, thực sự là muốn chết.
Nhưng cô cô, bây giờ tâm hoàng thượng chỉ để ý đến thân thể của tên phế vật đó, không chừng bị hắn giành trước. Một bên, Thái tử phi Ngụy Tuyết Oánh không cam lòng nói, Hoàng thượng cũng rõ là... Chỉ là một kẻ tàn phế mà thôi, sao lại có thể để cho hắn gánh vác mọi việc? Bằng không... Cô Cô, phụ thân, bằng không chúng ta...
Làm càn! Là như đoán được Ngụy Tuyết Oánh muốn nói cái gì, nhất thời hoàng hậu lớn tiếng quát, Câu nói đó để cho ngươi suy nghĩ ở trong lòng là tốt rồi, tuyệt đối đừng nói ra, bằng không bổn cung cũng sẽ không có cách nào bảo vệ được ngươi.
Con... Ngụy Tuyết Oánh á khẩu, oan ức nhìn về phía phụ thân mình. Ngụy Hòe híp đôi mắt lại, rồi cho Ngụy Tuyết Oánh một cái nhìn yên tâm. Ngồi trên ghế Thái sư, đột nhiên thái hậu hỏi, Đúng rồi, Trùng nhi đâu? Sao mấy hôm nay không thấy Trùng nhi? Hắn đi đâu rồi?
Ngụy Hòe gật đầu ra hiệu với Ngụy Tuyết Oánh, lúc này Ngụy Tuyết Oánh mới nhỏ giọng trả lời: Cô cô, thái tử hắn, hắn đang tức giận bởi vì hoàng thượng không triệu kiến hắn, cho nên mấy ngày nay hắn đều ở Xuân Hinh Uyển...
Xuân Hinh Uyển là kỹ viện lớn nhất Sở Kinh này, tuy Sở Trùng là thái tử, nhưng lại không thông minh. Với lại từ nhỏ Nhàn Vương đã có bệnh nên cái tên thái tử Sở Trùng này rất là thư thái không lo lắng gì cả. Thường ngày, ngoại trừ việc đi thỉnh an hoàng đế thì đa số thời gian còn lại hắn đều ở Xuân Hinh Uyển ăn chơi chè chén. Mà Ngụy Tuyết Oánh thân là thái tử phi, nhưng lại không có biện pháp nào để quản hắn, lâu lâu cũng có thể đi theo hắn, chỉ cần nàng ta có thể ngồi trên vị trí đó, thì nàng ta cần gì phải quản nhiều như vậy.
Hoàng hậu nghe được tên Xuân Hinh Uyển này, sắc mặt nhất thời đen lại: Quá hồ đồ rồi! Đến lúc nào rồi còn chạy đến đó, Tuyết Oánh, ngươi lập tức kêu người đi gọi hắn về đây!
Vâng, cô cô, Tuyết Oánh sẽ đi. Ngụy Tuyết Oánh liền nói lại.
Chính vào lúc này, một tiểu thái giám từ bên ngoài đi vào vẫn không quên hành lễ với bọn họ, rồi sau đó chợt đi tới nói nhỏ bên tai Ngụy Tuyết Oánh. Ngụy Tuyết

|
/82
|

