Mãnh Phi Giá Đáo, Chọc Giận Cao Lãnh Tàn Vương

Chương 66 - Chương 65

/82


Nàng nghe được tiếng cởi y phục ra, ngay sau đó liền cảm giác được có một cơ thể vô cùng nặng nề đang ở trên giường của nàng, mà lại còn đè ở trên người nàng.

Là Nhàn Vương trở về sao?

Tống Đại Mãnh cảm thấy có chút mơ mơ màng màng, muốn xoay người lại nhưng nàng lại không động đậy được, muốn nhìn một chút xem người đến là ai nhưng mà nàng nhìn cũng không thấy rõ lắm. Mắt nàng hơi hơi mở nhỏ, loáng thoáng thấy được một bóng dáng mờ nhạt đang đè trên người nàng, người đó đang vén bộ tóc dài dày mà đen đang buông thỏng xuống ngực rồi ở trên mặt nàng lên, nàng có chút ngứa ngứa và muốn gãi nhưng lại không biết tại sao là không thể cử động được.

Là... Người nào...

Rất khó khăn lắm mới nói ra được hai chữ này, nhưng sau đó người đó lại cuối đầu xuống hôn ở trên môi nàng để chặn cái miệng của nàng lại chi nên những lời nói đứt quãng phía sau liền bị nuốt hết. Nàng cảm giác được có một cái lưỡi lạnh lẽo đang tiến vào, một cái không mời mà đến liền hung hăng đột kích lãnh thổ của mình.

Đến cùng là ai mà lại lớn mật như vậy, nhưng lại chỉ hôn nàng...

Càng về sau những suy nghĩ của nàng đều tan biến hết. Cái trận đột kích bỗng nhiên này còn không kéo dài tới hai phút, sau đó nàng mở mắt ra nhưng mở rất nhỏ rồi rất nhanh liền nhắm mắt lại, ý thức mơ hồ từ từ liền mất đi rồi ngủ say đến ngày hôm sau.

Sáng hôm sau nàng tỉnh lại thì toàn thân nàng đau nhức cực kì nhất là ở dưới thân, cái loại cảm giác này rất giống với việc như làm ở trong công trường ba ngày ba đêm không ăn không ngủ ấy. Một chữ thôi, mệt!

Bởi vậy nàng không dám động vào người vì động chỗ nào chỗ đó lại đau, nàng nghi ngờ đủ điều. Trong lúc lơ đãng nghĩ đến đêm qua hình như có người nào đó đè lên người mình, trong lòng lại cả kinh rồi vội vàng kiểm tra lại toàn bộ trên dưới thân thể, nhìn y phục vẫn còn nguyên vẹn đang được mặc ở trên người mình, trong lòng có thể coi là được thở phào nhẹ nhõm.

Cũng còn tốt! Không bị xâm phạm!

Sau đó lại nhìn bên cạnh mình thấy trống trơn, nàng nghĩ chắc là suốt đêm hôm qua Nhàn Vương không có trở về. Mặc kệ hắn! Bây giờ đối với nàng mà nói, Nhàn Vương có trở về hay không thì có liên quan gì đến nàng? Hiện tại thì nàng chỉ biết nhanh chân lên để đi... Hôm qua đã nói với Ngụy Lạc Xuyến đi Thần Y Cư với nàng ấy.

Nhưng mà...

Nếu đêm hôm qua Nhàn Vương không có trở về, thì cái chuyện tối hôm qua chỉ là một giấc mộng thôi sao? Cái kiểu giấc mộng không chịu nỗi này lại có thể làm cho toàn thân nàng đau nhức, lại làm cho nàng có bao nhiêu khát khao?

Thôi, nếu là mộng vậy thì cũng không nên nghĩ nữa, Ngụy Lạc Xuyến và Trầm Ngạo vẫn đang đợi mình! Nghĩ vậy, Tống Đại Mãnh liền nhanh đi thay y phục.

Lúc đang thay y phục, thì đột nhiên nàng nhớ đến những cái vết cào bấu đến bầm tím mà hoàng hậu đã bấu, lúc này lại không thấy nữa, nàng lại bị chấn động thêm một lần nữa. Nàng nhớ rõ đêm qua nàng ngủ, thì những vết bầm tím đó chỉ mới phai nhạt hơi mờ hơn trước, vẫn còn một chút máu bầm đang đọng lại, nhưng lúc này lại bỗng nhiên không còn thấy nó nữa, sao trong một đêm lại không thấy nữa?

Càng lúc càng kỳ quái, nàng vén ống tay áo mình lên, rồi nâng làn váy mình lên phát hiện những vết bầm tím trên người ấy lại không còn nữa, nàng lại cả kinh rồi nhanh chạy đến trước bàn trang điểm, cẩn thẩn quay cái cổ mình quay về cái gương để tìm vết bầm tím không giấu được




/82

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status