Trầm Ngạo tự nhiên biết nàng thắc mắc cái gì, đối mặt với sự tức giận của nàng, hắn rất là kiên nhẫn lấy hai tay vịn chặt vào vai nàng, rồi nhẹ nhàng nói: Nàng hãy nghe ta nói, tuy Lạc Xuyến là muội muội của Thái tử phi, là nữ nhi của Thừa tướng, nhưng mà nàng ấy không giống với tỷ tỷ và phụ thân của mình. Ta đảm bảo, sau khi nàng thấy Lạc Xuyến chắc chắn nàng sẽ thích.
Thật sự? Tống Đại Mãnh bán tin bán nghi nói.
Trầm Ngạo gật đầu, hai con mắt lúc này cũng ôn nhu lại như trước, Thật sự, hãy tin ta.
Cuối cùng Tống Đại Mãnh vẫn lựa chọn tin tưởng lời nói của Trầm Ngạo, nàng quyết định gặp Ngụy Lạc Xuyến kia một lần.
Không ngờ lại như vậy, đúng như lời Trầm Ngạo đã nói, Ngụy Lạc Xuyến cùng với tỷ tỷ và phụ thân nàng ấy rất khác nhau (ý nói tích cách mỗi người khác nhau). Từ nhỏ Thái tử phi đã quen sống trong nhung lụa nên tính tình cũng trở nên ngang ngược ngông cuồng hay đố kị với người khác, mà Ngụy Lạc Xuyến, thân là nữ nhi của Thừa tướng, thân phận cũng cao quý, nhưng lại không có dáng vẻ của một tiểu thư kiêu ngạo...
Bê trong Bắc Nhạc Hiên, sau khi Ngụy Lạc Xuyến thấy Tống Đại Mãnh đầu tiền là sửng sốt, sau đó rồi nhìn về người đang đứng ở bên cạnh nàng Trầm Ngạo, đúng là tràn đầy vẻ vui sướng. Ngụy Lạc Xuyến tiến lên kéo nàng lại, vui vẻ nói: Nói như vậy, tỷ là người mà mấy ngày nay Ngạo ca ca đã nhắc tới. Hôm nay vừa nhìn thấy tỷ, quả nhiên là một người đẹp. Con mắt của Ngạo ca ca rất tốt, lần đầu tiên gặp tỷ tỷ, Lạc Xuyến rất vui.
Đồng thời lúc đó, Lạc Xuyến cũng giương mắt lên nháy nháy mắt với Trầm Ngạo một cái, Ngạo ca ca, cảm ơn huynh đã đưa tỷ tỷ tới đây, rốt cuộc sau này Lạc Xuyên cũng có bạn để nói chuyện rồi.
Lạc Xuyến, hôm nay huynh đưa Đại Mãnh tới đây là muốn muội nói giúp cho huynh một chuyện. Trầm Ngạo liếc mắt ra hiệu với Lạc Xuyến. Ngụy Lạc Xuyến hiểu ý, ngược lại còn chưa để cho Đại Mãnh tỉnh táo lại thì Lạc Xuyến nói tiếp: Tỷ tỷ, tỷ cũng thấy đấy, từ nhỏ muội đã giống như một người hầu đi theo Ngạo ca ca, cũng xem huynh ấy chính là ca ca của mình. Đã mấy ngày nay bởi vì hiểu lầm của tỷ tỷ, mà Ngạo ca ca đã không ăn cơm không uống trà, hôm qua muội cố hỏi nên mới biết nguyên nhân là vì tỷ tỷ... Hiện giờ không có hiểu lầm, tỷ cũng đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Đại Mãnh, nàng nghe chưa, ta và Lạc Xuyến...
Không... Thật là xấu hổ. Là ta... Là ta không tốt. Sau khi biết chân tướng mọi việc, bọn họ trong sạch thì Tống Đại Mãnh bày ra vẻ mặt có lỗi rồi cười cười với hai huynh muội bọn họ.
Đây cũng là lần đầu tiếp xúc, khúc mắc ở trong lòng nàng cũng đã biến mất. Từ trong đáy lòng liền thay đổi cách nhìn với Ngụy Lạc Xuyến, căn bản Ngụy Lạc Xuyến giống như lời Trầm Ngạo đã nói, đừng nhìn nàng có thế lực của tỷ tỷ, phụ thân thì giảo hoạt có tâm cơ... Nhưng mà Lạc Xuyến lại có tâm hồn lương thiện hồn nhiên trong sáng, còn không có dáng vẻ của một tiểu thư nhà giàu mà kiêu ngạo ngông cuồng, một người có tính cách như vậy thật không có dễ dàng gì.
Nói thẳng ra, đầy là công lao của Trầm Ngạo. Nàng lại đưa mắt lên nhìn Trầm Ngạo, lại phát hiện Trầm Ngạo vẫn đang nhìn mình bằng một ánh mắt cưng chiều, trong lòng nàng vừa ấm áp vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ vừa cúi đầu.
Trên khuôn mặt non nớt của Ngụy Lạc
Thật sự? Tống Đại Mãnh bán tin bán nghi nói.
Trầm Ngạo gật đầu, hai con mắt lúc này cũng ôn nhu lại như trước, Thật sự, hãy tin ta.
Cuối cùng Tống Đại Mãnh vẫn lựa chọn tin tưởng lời nói của Trầm Ngạo, nàng quyết định gặp Ngụy Lạc Xuyến kia một lần.
Không ngờ lại như vậy, đúng như lời Trầm Ngạo đã nói, Ngụy Lạc Xuyến cùng với tỷ tỷ và phụ thân nàng ấy rất khác nhau (ý nói tích cách mỗi người khác nhau). Từ nhỏ Thái tử phi đã quen sống trong nhung lụa nên tính tình cũng trở nên ngang ngược ngông cuồng hay đố kị với người khác, mà Ngụy Lạc Xuyến, thân là nữ nhi của Thừa tướng, thân phận cũng cao quý, nhưng lại không có dáng vẻ của một tiểu thư kiêu ngạo...
Bê trong Bắc Nhạc Hiên, sau khi Ngụy Lạc Xuyến thấy Tống Đại Mãnh đầu tiền là sửng sốt, sau đó rồi nhìn về người đang đứng ở bên cạnh nàng Trầm Ngạo, đúng là tràn đầy vẻ vui sướng. Ngụy Lạc Xuyến tiến lên kéo nàng lại, vui vẻ nói: Nói như vậy, tỷ là người mà mấy ngày nay Ngạo ca ca đã nhắc tới. Hôm nay vừa nhìn thấy tỷ, quả nhiên là một người đẹp. Con mắt của Ngạo ca ca rất tốt, lần đầu tiên gặp tỷ tỷ, Lạc Xuyến rất vui.
Đồng thời lúc đó, Lạc Xuyến cũng giương mắt lên nháy nháy mắt với Trầm Ngạo một cái, Ngạo ca ca, cảm ơn huynh đã đưa tỷ tỷ tới đây, rốt cuộc sau này Lạc Xuyên cũng có bạn để nói chuyện rồi.
Lạc Xuyến, hôm nay huynh đưa Đại Mãnh tới đây là muốn muội nói giúp cho huynh một chuyện. Trầm Ngạo liếc mắt ra hiệu với Lạc Xuyến. Ngụy Lạc Xuyến hiểu ý, ngược lại còn chưa để cho Đại Mãnh tỉnh táo lại thì Lạc Xuyến nói tiếp: Tỷ tỷ, tỷ cũng thấy đấy, từ nhỏ muội đã giống như một người hầu đi theo Ngạo ca ca, cũng xem huynh ấy chính là ca ca của mình. Đã mấy ngày nay bởi vì hiểu lầm của tỷ tỷ, mà Ngạo ca ca đã không ăn cơm không uống trà, hôm qua muội cố hỏi nên mới biết nguyên nhân là vì tỷ tỷ... Hiện giờ không có hiểu lầm, tỷ cũng đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Đại Mãnh, nàng nghe chưa, ta và Lạc Xuyến...
Không... Thật là xấu hổ. Là ta... Là ta không tốt. Sau khi biết chân tướng mọi việc, bọn họ trong sạch thì Tống Đại Mãnh bày ra vẻ mặt có lỗi rồi cười cười với hai huynh muội bọn họ.
Đây cũng là lần đầu tiếp xúc, khúc mắc ở trong lòng nàng cũng đã biến mất. Từ trong đáy lòng liền thay đổi cách nhìn với Ngụy Lạc Xuyến, căn bản Ngụy Lạc Xuyến giống như lời Trầm Ngạo đã nói, đừng nhìn nàng có thế lực của tỷ tỷ, phụ thân thì giảo hoạt có tâm cơ... Nhưng mà Lạc Xuyến lại có tâm hồn lương thiện hồn nhiên trong sáng, còn không có dáng vẻ của một tiểu thư nhà giàu mà kiêu ngạo ngông cuồng, một người có tính cách như vậy thật không có dễ dàng gì.
Nói thẳng ra, đầy là công lao của Trầm Ngạo. Nàng lại đưa mắt lên nhìn Trầm Ngạo, lại phát hiện Trầm Ngạo vẫn đang nhìn mình bằng một ánh mắt cưng chiều, trong lòng nàng vừa ấm áp vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ vừa cúi đầu.
Trên khuôn mặt non nớt của Ngụy Lạc
|
/82
|

