Lục Tổng, Xin Đừng Diễn Nữa

Chương 7

/646



hai người như bị thứ gì đó kéo căng, căng đến mức chỉ cần chạm nhẹ là nổ tung.

Họ là vợ chồng hợp pháp.

Từng có quan hệ thân mật.

Nhưng từ gần một năm trước, sau khi cô hoàn toàn hiểu rõ bản chất của cuộc hôn nhân này, cô chưa từng để hắn chạm vào mình nữa.

Thế mà giờ đây… Ánh mắt cô lóe lên, cánh tay thon dài bất ngờ vòng qua cổ hắn, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chuỗi dây xích kim loại gắn trên gọng kính của hắn.

Sợi dây mảnh ấy lạnh buốt, khẽ chạm vào da thịt khiến cô rùng mình.

Cô nghiêng người, áp sát hoàn toàn vào người hắn.

Khoảng cách giữa hai người gần như không còn.

Đôi mắt hồ ly trong veo nhìn thẳng vào mắt hắn.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, đáy mắt Lục Nghiên Bắc trầm xuống.

Lạnh, sâu, tối như vực thẳm.

Chỉ một giây sau, hắn bế bổng cô lên, không cho cô cơ hội trốn thoát, sải bước tiến thẳng vào phòng ngủ.

Kỷ Tinh Thần bị đặt xuống chiếc giường lớn.

Nệm lún xuống, mềm mại đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác như đang rơi tự do.

Cô đưa tay định tháo cặp kính trên gương mặt hắn, nhưng lại bị hắn nghiêng đầu né tránh.

Ánh đèn dịu dàng đổ xuống, phản chiếu lên chiếc váy đỏ trên người cô.

Váy đã nhăn nhúm, đai váy lỏng lẻo, trượt xuống đến tận eo, lộ ra làn da trắng ngần, tựa như sứ men hảo hạng.

Đôi môi khẽ hé, ướt át như được phủ một lớp nước.

Ánh mắt long lanh, trong veo nhưng lại mang theo tia dụ hoặc mơ hồ.

Hai gò má ửng đỏ, không biết vì ngượng hay vì hơi thở của người đàn ông phía trước quá nóng.

"Nghiên Bắc..." Lục Nghiên Bắc hơi cụp hàng mi dài, yết hầu khẽ chuyển động.

Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp như thể bị mài giũa trên giấy ráp, gợi cảm đến mức khiến người ta khó lòng giữ bình tĩnh.

"Ừm." Cặp kính gọng vàng đã bị tháo xuống, để lộ đôi mắt đen sâu, tĩnh lặng như màn đêm phủ kín.

Nhưng phía sau vẻ yên tĩnh ấy lại là du͙c vọng dâng trào không thể che giấụ Kỷ Tinh Thần nhìn thẳng vào ánh mắt ấy, chậm rãi đưa tay nâng cằm hắn lên.

Đôi môi đỏ như vết son vừa cắn khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo sự tinh nghịch lẫn khıêu khích.

"Tôi đang đến tháng." Lục Nghiên Bắc khựng lại.

Động tác cúi người định hôn cô cũng ngừng giữa chừng.

Hắn cúi đầu nhìn cô, ánh mắt dừng lại mấy giây, trầm mặc.

Cô nằm trên giường, hất tóc ra sau vai, ánh mắt long lanh nhìn hắn thong thả đứng dậy, tháo cà vạt đã bị cô kéo lệch, tiện tay ném lên ghế rồi không nói một lời, xoay người bước vào phòng tắm.

Chưa đầy một phút sau, tiếng nước xối ào ào vang lên.

Kỷ Tinh Thần nhìn cánh cửa phòng tắm đóng kín, nghe tiếng nước vọng ra cùng với hơi thở trầm khàn ẩn nhẫn bên trong, cuối cùng không nhịn được nữa, ôm bụng bật cười đến run rẩy cả người.

"Ha ha ha Cái tên tra nam này cũng có ngày hôm nay " Cô cười sảng khoái như vừa rửa được mối thù máu chảy đầu rơi, tâm trạng vui vẻ đến mức chưa đầy năm phút sau đã ôm gối chìm vào giấc ngủ say.

Lúc tỉnh dậy, trời đã gần trưa.

Chiếc váy đỏ lúc nãy không biết đã bị thay bằng một bộ váy ngủ màu trắng mềm mại, hẳn là do ai đó đã âm thầm giúp cô thay.

Giường vẫn còn hơi ấm, nhưng người kia thì đã rời đi từ sớm.

Cô ở nhà đợi cả buổi chiềụ Đến tối, điện thoại vang lên.

Là Kỷ Như Tùng, giục cô đến bữa tiệc của Kỷ gia.

Kỷ Tinh Thần tiện tay mở WeChat, gửi một loạt tin nhắn




/646

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status