Lục Tổng, Xin Đừng Diễn Nữa

Chương 6

/646



áp lực lên Kỷ gia.

Mục đích không gì khác ngoài việc làm lung lay vị trí của anh trai hắn – người đang kiểm soát thị trường ở nước ngoài.

Lục Nghiên Bắc không hề quan tâm hậu quả.

Hắn thậm chí còn mong mọi chuyện càng ầm ĩ càng tốt.

Nhưng Kỷ gia thì không thể.

Kỷ gia đang ở thời điểm mấu chốt của kế hoạch kêu gọi đầu tư.

Nếu cổ phiếu sụt giảm vì bê bối cá nhân, khả năng cao là nhà đầu tư sẽ rút vốn.

Mà một nửa tài sản của Kỷ Như Tùng đều đang đặt cược vào lần đầu tư này.

Chỉ cần sơ suất một chút thôi… sẽ là mất trắng.

Đang mải suy nghĩ, bước chân của Kỷ Tinh Thần bỗng lệch nhịp.

Cô không để ý đến bậc thang trước mặt.

Ngay khoảnh khắc ấy, vòng eo nhỏ nhắn bỗng bị ôm chặt.

Thân thể cô khẽ lảo đảo, nhưng chưa kịp ngã, một bàn tay rắn rỏi đã kịp giữ lấy eo cô, kéo cô lại ổn định.

Một giọng nói trầm thấp vang lên, sát bên tai "Tinh Tinh, muốn tôi đi cũng không phải không được, chỉ là..." Cái tên ấy vang lên từ miệng hắn khiến đầu ngón tay cô khẽ run.

Cô lập tức tỉnh táo, cảnh giác đẩy hắn ra.

Ánh mắt sắc lạnh như dao "Anh lại muốn giở trò gì?" Lục Nghiên Bắc cụp mắt, đôi mắt đào hoa cong lên nhẹ nhàng, mang theo ý cười nhàn nhạt, không rõ là đang trêu chọc hay thật lòng vui vẻ.

Hắn chậm rãi nói, giọng nói vẫn bình thản mà câu từ lại khiến người ta nghẹn lời "Em đã phá chuyện tốt của tôi, phải bồi thường chứ?" Bồi thường?

Kỷ Tinh Thần cau mày, trong đầu lập tức hiện ra một suy nghĩ chướng tai gai mắt.

Là do hắn đi ra ngoài chưa thỏa mãn, nên mới về nhà tìm cô tiếp tục sao?

Trong mắt hắn, rốt cuộc cô là gì?

Một công cụ để đạt được lợi ích, hay chỉ đơn thuần là món đồ chơi, khi cần thì đưa tay lấy, khi chán thì ném sang một bên?

Kỷ Tinh Thần nhẹ nhàng ngẩng đầu, đôi mắt hồ ly long lanh phủ sương khẽ nheo lại.

Giọng cô trầm xuống, mềm mại hơn vài phần, nhưng lại như lưỡi dao lướt qua làn da "Có phải nếu tôi hầu hạ anh thật tốt, thì anh sẽ đồng ý không?" Giọng nói vừa dịu dàng vừa thản nhiên, tựa như gió thoảng.

Nhưng khi ánh mắt kia khẽ nhướng lên, gương mặt kiều mị hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn, vẻ đẹp ấy gần như có thể khiến người khác mất lý trí.

Cô xinh đẹp theo cách đầy nguy hiểm.

Không phải là kiểu dịu dàng mềm yếu khiến người ta muốn bảo vệ, mà là kiểu sắc sảo quyến rũ, mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều mang theo sự khıêu khích không thể cưỡng lại.

Nhưng một khi cô giả vờ yếu đuối, thì vẻ đẹp ấy lại lập tức biến thành loại cám dỗ trí mạng.

Đẹp đến mức người ta chỉ muốn giày xéo, muốn xé rách cái lớp vỏ ngoài cao ngạo kia, đem cô nhốt trong lòng, bắt cô phải quỳ phục, không thể trốn thoát.

Phải thuần phục dưới thân hắn, cả đời.

Yết hầu Lục Nghiên Bắc khẽ động.

Hắn hơi nghiêng đầu, đầu lưỡi chống vào vòm miệng, ánh mắt lạnh lẽo lướt một vòng trên người cô.

Chiếc váy lụa đỏ mỏng manh ôm sát lấy cơ thể mềm mại, từng đường cong đều hiện rõ dưới lớp vải.

Đai váy nhỏ xíu buộc hờ nơi eo, chỉ cần khẽ kéo, là sẽ tuột xuống ngay lập tức.

Sắc đỏ kiều diễm càng khiến làn da trắng như tuyết của cô thêm nổi bật.

Bản năng trong hắn như bị khơi dậy.

Như dã thú bị bỏ đói quá lâu, chỉ còn chờ cơ hội để vồ mồi.

Kỷ Tinh Thần bất giác cảm nhận được điều gì đó.

Không khí giữa




/646

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status