cho Lục Nghiên Bắc.
Ngôi sao sáng lấp lánh Nửa tiếng nữa đến đón tôi.
Ngôi sao sáng lấp lánh Nếu anh không đi, tôi sẽ nói với ông nội anh là anh cố tình gài bẫy tôi trong vụ kia.
Đến lúc đó, hình tượng cháu trai ngoan hiền, biết giữ chừng mực, lịch thiệp lễ nghĩa của anh sẽ sụp đổ tan tành Ngôi sao sáng lấp lánh Rốt cuộc anh có đi hay không?
Trả lời đi Kỷ Tinh Thần nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, cảm thấy toàn bộ sự kiên nhẫn mà bản thân tích góp suốt hai mươi hai năm cuộc đời đều đã bị Lục Nghiên Bắc tiêu hủy sạch sẽ.
Cô đang định tiếp tục oanh tạc tin nhắn, cuối cùng cũng thấy hắn trả lời.
Chỉ một chữ ngắn gọn, không thèm thêm dấu chấm câụ Kỷ Tinh Thần bĩu môi, không thèm nhắn lại.
Cô lật tung tủ quần áo, chọn một chiếc váy khiến bản thân vừa nhìn đã thấy đắc ý.
Sau đó trang điểm kỹ càng, chễm chệ ngồi chờ hắn tới đón như một bà hoàng.
Lục Nghiên Bắc đến trễ năm phút.
Cô mở cửa bước ra, sắc mặt không thay đổi nhưng trong lòng thì lửa đã bốc đến chân mày.
Giọng châm chọc như tẩm thuốc súng "Lục tổng thời gian quý giá quá nhỉ, tôi còn tưởng anh lại đang bận bàn mấy phi vụ trăm triệụ" Lục Nghiên Bắc không nhìn cô, chỉ cúi người mở cửa xe.
Giọng hắn bình thản, lạnh nhạt như thường lệ "Cũng không nhiều lắm, chỉ vài tỷ thôi." Kỷ Tinh Thần "..." "Đến túi nilon cũng không thể phồng được như anh đâụ" Lục Nghiên Bắc không đáp lại, chỉ lạnh nhạt vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái.
Buổi tiệc tối được tổ chức tại khu trang viên mới xây của Kỷ gia, kiến trúc mang đậm phong cách cổ điển, vừa trang nghiêm vừa yên tĩnh.
Mỗi bức tường, mỗi ô cửa đều như thấm đẫm lịch sử và sự tính toán kỹ lưỡng của tầng lớp quyền lực.
Bên ngoài im lặng, nhưng càng tiến vào sâu trong hành lang, âm thanh trò chuyện và tiếng cười khẽ dần dần trở nên rõ ràng.
Tài xế xuống xe trước, cung kính mở cửa.
Lục Nghiên Bắc bước xuống trước.
Dưới ánh đèn vàng, dáng người cao lớn càng thêm nổi bật.
Quần âu thẳng tắp, vai rộng eo thon, mỗi bước đi đều mang theo khí chất mạnh mẽ không thể xem thường.
Hắn hơi nghiêng người, khẽ cúi lưng.
Một tay đặt sau lưng theo kiểu quý tộc cổ điển, tay còn lại vươn ra phía trước, tư thế chuẩn mực như bước ra từ sách nghi lễ.
Kỷ Tinh Thần liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt vô cảm lướt xuống bàn tay đang đưa tới.
Cô lặng lẽ đảo mắt một vòng, nhưng vẫn đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, nở một nụ cười yêu kiều, từ tốn bước xuống xe.
Sự phối hợp vừa tự nhiên vừa hào nhoáng ấy thu hút vô số ánh nhìn từ mọi phía.
"Không phải nói hai người họ không hòa hợp sao?
Trông đâu giống vậy?" "Hot search là giả à?" "Hoặc là tin sai, hoặc là hai người họ đang diễn kịch." Trong đám đông những kẻ có tiền, lời bàn tán không ngừng vang lên.
Kỷ Tinh Thần khẽ cau mày.
Cô không thích cảm giác bị buộc phải thân mật như thế này.
Vừa định rút tay ra thì bị hắn siết chặt hơn.
Lòng bàn tay ấm áp của Lục Nghiên Bắc truyền đến một luồng nhiệt khó nói thành lời, dính lấy không cho thoát.
Hắn hơi cúi đầu, ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp như tiếng gió thoảng "Kỷ phu nhân không muốn để thiên hạ tin rằng tin đồn ngɵạı tình là thật chứ?
Nếu cổ phiếu Kỷ gia rớt giá, vụ đầu tư thất bại, thì em sẽ không còn cơ hội trèo lên đầu tôi nữa." Câu nói nhẹ tênh, nhưng sức nặng lại đủ
|
/646
|

