Lục Tổng, Xin Đừng Diễn Nữa

Chương 17

/646



thấy tủi thân, liền òa khóc.

Kỷ Như Tùng trầm giọng "Thôi đi, mấy nghìn vạn này nhà họ Kỷ vẫn có thể chi trả, nhưng Nhiễm Nhiễm, con còn nhỏ, làm việc phải biết suy nghĩ thấu đáo hơn." Kỷ Nhiễm siết chặt nắm tay, trong mắt tràn đầy không cam lòng và căm hận.

Cô ta không hiểu, rõ ràng Kỷ Tinh Thần mới là người hại mình, vậy mà tại sao Kỷ Như Tùng vẫn luôn thiên vị cô ấy?

Cô ta quay sang nhìn Tần Lệ, hy vọng bà có thể nói giúp mình vài câụ Nhưng Tần Lệ chỉ lạnh lùng liếc cô ta một cái, sau đó quay sang Kỷ Như Tùng "Tinh Thần hiếm khi về nhà một chuyến, hai cha con cứ trò chuyện đi.

Tôi đưa Kỷ Nhiễm lên phòng nghỉ ngơi trước." Kỷ Như Tùng chỉ "ừ" một tiếng.

Tần Lệ dẫn Kỷ Nhiễm lên lầụ Vừa đóng cửa phòng, bà ta liền vung tay tát mạnh vào mặt cô ta.

"Chát " Tiếng tát vang lên chói tai.

Kỷ Nhiễm kinh ngạc nhìn Tần Lệ, cảm giác nóng rát trên mặt khiến cô ta sững sờ "Mẹ..." Tần Lệ lạnh giọng "Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gây sự với Kỷ Tinh Thần, con không nghe lọt tai sao?" Nước mắt Kỷ Nhiễm lăn dài, giọng nói nghẹn ngào "Mẹ, ngay cả mẹ cũng thiên vị Kỷ Tinh Thần sao?" Tần Lệ trừng mắt nhìn cô ta "Mẹ ở bên Kỷ Như Tùng suốt mười năm mới leo lên được vị trí chính thất, con có biết mẹ đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục không?

Con có biết hành động ngu xuẩn của con hôm nay sẽ khiến Kỷ Như Tùng thất vọng với hai mẹ con ta đến mức nào không?

Mẹ đã dạy con từ nhỏ, nếu không thể một chiêu giết chết đối thủ thì đừng dại mà khıêu khích Không thể tin được mẹ lại sinh ra một đứa ngu xuẩn như con " Kỷ Nhiễm cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má, nghẹn ngào nói "Con xin lỗi, mẹ." Tần Lệ hít sâu một hơi, đưa tay lau nước mắt cho cô ta "Thôi, mẹ biết con ấm ức, nhưng Kỷ Tinh Thần chẳng thể nhảy nhót được bao lâu nữa đâụ Dạo này con ngoan ngoãn một chút, đừng gây chuyện nữa." Kỷ Nhiễm khẽ gật đầu, nhưng vẫn không dám nhìn bà ta "Con biết rồi." Tần Lệ quan sát cô ta một lúc, sau đó mở cửa bước ra, đứng ở góc hành lang để theo dõi động tĩnh dưới phòng khách.

Dưới lầụ Kỷ Như Tùng lấy ra một xấp tài liệu đưa cho Kỷ Tinh Thần "Đây là khu đất công viên giải trí ở ngoại ô phía Đông, giờ đã xây xong rồi.

Ba đã chuyển nhượng lại cho con, ký tên vào đi." Kỷ Tinh Thần hơi sững sờ.

Mảnh đất này là do Kỷ Như Tùng bỏ ra một khoản tiền lớn để mua.

Lúc trước cô chỉ vô tình nói một câu "Nơi này mà xây công viên giải trí thì tốt nhỉ?

Như vậy con có thể ngồi trên vòng đu quay nhìn ngắm toàn bộ thành phố về đêm." Không ngờ, ông thực sự đã xây cả một công viên ở đó.

Kỷ Như Tùng cau mày "Sững người ra đó làm gì?

Ký tên đi." Kỷ Tinh Thần hoàn hồn, cười tươi ký tên vào giấy "Ba, con biết ngay là ba vẫn thương con nhất " Kỷ Như Tùng trầm giọng dặn dò "Ba là người tự tay chọn Lục Nghiên Bắc làm chồng con, mắt nhìn người của ba sẽ không sai.

Hai đứa phải sống với nhau thật tốt, đừng lúc nào cũng bướng bỉnh.

Nhà họ Lục không giống nhà họ Kỷ, không ai nuông chiều con mãi đâu, con phải học cách..." Lời này, Kỷ Như Tùng đã nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần, đến mức cô nghe mà phát chán "Ba, dạo này sao ba dài dòng thế?

Nếu ba rảnh rỗi quá thì đi lo cho Kỷ Nhiễm




/646

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status