Kỷ Như Tùng và Tần Lệ để chào từ biệt.
Kỷ Tinh Thần bước tới đầy kiêu hãnh, dáng đi uyển chuyển, Tề Nguyệt và Chu Minh Lãng đi theo phía saụ Dừng lại bên cạnh Lục Nghiên Bắc, cô hắng giọng, lưng thẳng tắp, ngạo nghễ "Tôi biết anh muốn lấy lòng tôi nên mới mua viên kim cương này.
Xét thấy nó không rẻ, vậy nên tôi miễn cưỡng tha thứ cho hành vi khiếm nhã của anh lúc nãy..." Lục Nghiên Bắc điềm nhiên cắt ngang lời cô "Ai nói tôi mua nó cho em?" Nụ cười trên môi Kỷ Tinh Thần khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu "Anh vừa nói gì?" Lục Nghiên Bắc hiếm khi có kiên nhẫn để giải thích "Viên kim cương này là quà tôi chuẩn bị cho bà cụ nhà họ Cố.
Lục thị sắp hợp tác với Cố gia trong một dự án, cần sự phê duyệt của họ." Chu Minh Lãng nghe mà không nhịn được, tức giận nói "Làm ăn thì quan trọng hơn vợ sao Bà cụ Cố thích kim cương, Tinh Tinh cũng thích kim cương mà " Tề Nguyệt cũng không ngờ tình huống lại như vậy, lo lắng nhìn về phía Kỷ Tinh Thần "Tinh Tinh..." Nụ cười nơi khóe môi Kỷ Tinh Thần từng chút một thu lại, cuối cùng thay bằng biểu cảm lạnh lùng, đầy mỉa mai "Chúc Lục tổng sớm đạt được hợp tác như ý." Dứt lời, cô quay người bỏ đi.
Tề Nguyệt và Chu Minh Lãng cùng lúc trừng mắt với Lục Nghiên Bắc, rồi vội vàng đuổi theo cô.
Lúc này, khách mời cũng gần như đã ra về hết, Kỷ Tinh Thần bị Kỷ Như Tùng gọi lại, buộc phải ở lại nhà họ Kỷ.
Ban đầu, Kỷ Như Tùng cũng định giữ Lục Nghiên Bắc lại, nhưng anh ta viện cớ có việc, nên ông ta cũng không thể ép.
Tại nhà họ Kỷ, Kỷ Như Tùng ngồi trên ghế sô pha, sắc mặt không vui, Kỷ Nhiễm cúi thấp đầu không dám hó hé, Tần Lệ đứng bên cạnh thì không ngừng nói đỡ cho Kỷ Nhiễm.
"Như Tùng, Nhiễm Nhiễm đã biết sai rồi." Bà ta nhẹ giọng "Nó chỉ quá tốt bụng, mới đi tranh giành bức tranh kia với Tinh Tinh.
Nó đâu có nghĩ giá tranh lại bị đẩy cao như thế." Từng câu từng chữ đều đẩy trách nhiệm về phía Kỷ Tinh Thần.
Ý tứ rất rõ ràng Nếu không phải Kỷ Tinh Thần nâng giá, thì Kỷ Nhiễm làm sao bị cuốn vào.
Quả nhiên, sắc mặt Kỷ Như Tùng trầm xuống, ông ta nhìn Kỷ Tinh Thần, nghiêm giọng "Bao giờ con mới sửa được cái tính này?
Đã làm vợ người ta rồi, sao vẫn cứ tranh chấp với em gái?" Đôi mắt Kỷ Tinh Thần thoáng ánh lên tia sáng, cô nhún vai "Con đâu có tranh, cuối cùng chẳng phải cô ấy thắng sao?" Chỉ cần nhìn thái độ thờ ơ ấy là đủ khiến Kỷ Như Tùng nổi giận "Không tranh?
Nếu không tranh thì con nâng giá lên hàng chục triệu làm gì?
Con coi tiền nhà họ Kỷ là nước đổ sông đổ biển chắc?" Kỷ Tinh Thần nhướng mày "Cô ta không có tiền mà còn thích ra vẻ, thì liên quan gì đến con?
Chẳng lẽ con cầm tay ép cô ta đấu giá chắc?" Kỷ Nhiễm không cam tâm, lớn tiếng phản bác "Rõ ràng là chị cố tình sai Tề Nguyệt gài bẫy, khiến tôi tưởng rằng chị cũng muốn bức tranh đó " Kỷ Tinh Thần bật cười "Chỉ có chó mới tranh giành đồ ăn.
Em làm người chán rồi, giờ định đổi giống à?" Kỷ Nhiễm ngay lập tức nhận ra mình lỡ lời, lại bị Kỷ Tinh Thần đâm một nhát đau điếng, tức đến mức trợn tròn mắt "Kỷ Tinh Thần Chị mắng em là chó sao?" Tần Lệ khẽ nhíu mày, sắc mặt lạnh xuống "Nhiễm Nhiễm, không được ăn nói với chị như thế." Kỷ Nhiễm nhìn qua Kỷ Như Tùng và Tần Lệ, cảm
|
/646
|

