Lục Tổng, Xin Đừng Diễn Nữa

Chương 18

/646



đi, con thấy cô ta chắc chắn rất mong được nghe ba càm ràm đấy." Kỷ Như Tùng trừng mắt nhìn cô "Ba nói là vì muốn tốt cho con Còn nữa, sau này đừng lúc nào cũng gây chuyện với em gái con." Kỷ Tinh Thần hừ lạnh "Cô ta không chọc con, con còn lâu mới thèm quan tâm đến cô ta." Tần Lệ đứng trong bóng tối nhìn chằm chằm vào hai cha con họ, trong mắt bà ta chất chứa sự phẫn nộ, không cam lòng và đố kỵ.

Đêm xuống, không khí trở nên se lạnh.

Kỷ Tinh Thần tựa người vào bậu cửa sổ, bộ sườn xám đã được thay bằng váy ngủ trắng, tà váy nhẹ nhàng lay động theo làn gió.

Đôi chân thon dài trắng muốt lộ ra dưới ánh đèn, mê hoặc ánh nhìn.

Cô đứng yên lặng như vậy, khuôn mặt trắng như ngọc không biểu lộ nhiều cảm xúc.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, vẻ đẹp rực rỡ kiều diễm của cô lại có thêm vài phần dịu dàng, trầm lắng.

"Kỷ Tinh Thần." Từ xa, Kỷ Nhiễm gọi tên cô.

Kỷ Tinh Thần như chẳng nghe thấy gì, chỉ chậm rãi nâng hàng mi cong, đôi mắt hồ ly đầy mị hoặc nhìn về phía khu vườn xa hoa lộng lẫy trước mặt.

Cô nhớ rất rõ, từ rất lâu trước đây, nơi đó có một cánh đồng hoa rộng lớn.

Rất đẹp.

Nhưng từ khi mẹ con Tần Lệ chuyển vào nhà họ Kỷ, cánh đồng hoa ấy cũng không còn nữa.

Kỷ Nhiễm thấy Kỷ Tinh Thần không thèm để ý đến mình, cơn giận càng bùng lên "Kỷ Tinh Thần, cô bị điếc à?" Kỷ Tinh Thần xoay người lại, giọng điệu nhàn nhạt "Cô đang sủa cái gì đấy?" Kỷ Nhiễm "Cô " Kỷ Tinh Thần thản nhiên nói "Mẹ cô không dặn cô đừng có động vào cô à?" Kỷ Nhiễm siết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ hoe.

Tất nhiên cô ta nhớ lời Tần Lệ dặn, nhưng cô ta không cam tâm cứ thế mà bỏ qua cho Kỷ Tinh Thần.

Nếu cô ta không có được những gì mình muốn, thì Kỷ Tinh Thần cũng đừng hòng sống tốt Khóe môi cô ta nhếch lên đầy đắc ý "Kỷ Tinh Thần, cô có biết chồng cô đến Pháp làm gì không?" Ánh mắt Kỷ Tinh Thần nheo lại.

Cô nhớ ra tháng trước Lục Nghiên Bắc có sang Pháp công tác, đi suốt nửa tháng, nói là vì công việc.

Cô lười biếng tựa vào lan can, dáng vẻ như đang chờ xem Kỷ Nhiễm còn giở trò gì.

Kỷ Nhiễm cười đầy ẩn ý "Chắc cô chưa biết đâu nhỉ?

Tháng trước, Lương Nhược cũng ở Pháp tham gia cuộc thi thiết kế." Lương Nhược.

Thanh mai trúc mã, bạch nguyệt quang của Lục Nghiên Bắc.

Cũng chính là người đã ám ảnh cả thanh xuân của cô.

Kỷ Tinh Thần đối với Lương Nhược chán ghét không kém gì Kỷ Nhiễm.

Cô lười biếng liếc nhìn Kỷ Nhiễm, ánh mắt mang theo chút trào phúng "Cô em gái ngoan của tôi, thật vất vả cho cô phải chạy tới đây báo tin.

Nhưng tiếc là, tôi chẳng có chút hứng thú nào với Lương Nhược." Kỷ Nhiễm nheo mắt lại, lấy điện thoại ra mở trang cá nhân của Lương Nhược, đưa cho cô xem, giọng điệu sắc bén đầy khıêu khích "Kỷ Tinh Thần, cô nhìn cho kỹ đi.

Chỉ cần Lương Nhược còn ở đây, cô mãi mãi chỉ là kẻ thay thế " Trên màn hình là một bức ảnh.

Lương Nhược một tay cầm cúp, tay còn lại khoác lên cánh tay của Lục Nghiên Bắc, nụ cười ngọt ngào rạng rỡ.

Chú thích ảnh Cảm ơn người bạn cũ đã ủng hộ.

Ánh mắt Kỷ Tinh Thần khẽ dao động, nụ cười trên môi nhạt đi, cô đứng thẳng người, hờ hững vén mấy lọn tóc bị gió thổi tung ra sau tai.

Đôi mắt hồ ly xếch lên đầy khıêu khích "Không phải ai cũng lọt vào mắt tôi.




/646

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status