xấu hổ đến vậy.
Những năm qua, cô ta chịu không ít ánh mắt lạnh lùng.
Ai cũng nói Kỷ Tinh Thần mới là thiên kim thực sự của nhà họ Kỷ.
Cùng họ Kỷ, tại sao cô ta lại luôn bị xem nhẹ?
Thế nên, cô ta luôn tranh giành mọi thứ, chỉ cần là thứ Kỷ Tinh Thần có, thứ Kỷ Tinh Thần thích, cô ta đều muốn cướp lấy.
Nhưng lần nào cũng chuốc lấy kết cục bi thảm.
Như bây giờ, ánh mắt chế giễu của mọi người như đang nói với cô ta Không có tiền thì đừng ra vẻ Càng nghĩ càng giận, Kỷ Nhiễm định lên tiếng thì vô tình bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Tần Lệ.
Cô ta đành nghiến răng ngồi xuống, dù uất ức cũng chỉ có thể nuốt ngược vào lòng.
Nhìn Kỷ Nhiễm phải chịu thiệt, tâm trạng Kỷ Tinh Thần bỗng nhiên tốt hơn hẳn, cô thậm chí còn có tâm trạng bàn tán về món đấu giá cuối cùng, viên kim cương đại dương màu xanh.
"Viên kim cương này thật đẹp, vừa to vừa lấp lánh, đúng gu của tôi." Tề Nguyệt nói "Nghe nói giá khởi điểm rất cao, chúng ta vẫn nên lượng sức mà đấu giá thôi, Tinh Tinh." Chu Minh Lãng chen vào "Chỉ là một viên kim cương, có thể đắt đến mức nào chứ?
Đừng lo, trong phạm vi 1000 vạn, tôi sẽ lấy nó cho cậụ" Kỷ Tinh Thần cười đáp "Được rồi, không hổ danh là Chu gia, khí phách thật đấy " Được khen, Chu Minh Lãng lập tức hăng hái hơn.
Anh ta trực tiếp ra giá gấp đôi mức khởi điểm "600 vạn." Nhưng có người ra giá cao hơn.
"700 vạn." "1200 vạn." "…" Giá cả không ngừng leo thang, Chu Minh Lãng chán nản thở dài "Tinh Thần, gần đây chú tôi quản lý rất chặt, tôi không đủ tiền nữa.
Lần sau tôi sẽ tặng cậu thứ khác." Kỷ Tinh Thần vốn không trông mong Chu Minh Lãng thật sự bỏ tiền mua cho cô, cô vỗ vai anh ta an ủi "Không sao, tôi tự mua cũng được." Vừa nói, cô vừa giơ bảng đấu giá lên, nhưng còn chưa kịp ra giá, một giọng nói trầm thấp lãnh đạm vang lên trong hội trường.
"2000 vạn." Kỷ Tinh Thần "…" Tề Nguyệt ngạc nhiên "Tinh Thần, mau nhìn đi, người ra giá là chồng cậu, Lục Nghiên Bắc kìa " Kỷ Tinh Thần mím môi, nghĩ thầm không cần cậu nói tôi cũng nhận ra ngay, cho dù Lục Nghiên Bắc có câm, chỉ có thể phát ra tiếng "ừ" với "a" thì tôi vẫn nhận ra anh ta Tề Nguyệt kích động "Chẳng lẽ là mua tặng cậu?
Tinh Thần, cậu đúng là may mắn, dù Lục Nghiên Bắc không yêu cậu nhưng anh ta rất hào phóng " Kỷ Tinh Thần Cảm ơn cậu nhiềụ Chu Minh Lãng đổi cách xưng hô "Anh Lục đúng là có điểm đáng khen, đối xử với vợ rất hào phóng.
Biết đâu, anh ấy thực sự có chút tình cảm với Tinh Thần thì sao?
Dù gì cũng chung chăn gối hai năm, tình cảm lâu ngày cũng có thể nảy sinh mà " Tề Nguyệt gật đầu "Cũng có thể lắm.
Trên mạng chẳng phải vẫn nói sao, một người đàn ông có yêu cậu hay không, cứ nhìn xem anh ta có chịu chi tiền vì cậu không là biết ngay." Kỷ Tinh Thần khẽ ho một tiếng, khóe mắt hồ ly ánh lên tia cười "Coi như anh ta còn chút lương tâm." Xét về giá trị viên kim cương, vậy thì cô sẽ tạm tha thứ cho hành động lưu manh của anh ta vừa rồi.
Khi buổi đấu giá kết thúc, ánh mắt của không ít người đổ dồn về phía Lục Nghiên Bắc.
Anh ta vẫn ngồi trong góc tối, bộ vest màu xanh đen đã cởi khuy, cà vạt nới lỏng, hai chân vắt chéo.
Chờ đến khi đám đông tản đi, anh ta mới từ tốn đứng dậy, đi tìm
|
/646
|

