Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 8

/1655



Thực ra, lần này cô dẫn con theo không chỉ vì không yên tâm khi để con ở nhà mà còn muốn để cậu bé suy nghĩ thêm.

Dù gì thì lời nói cũng không thể so sánh với cảm nhận trực quan được.

“Không phải anh muốn gặp con sao? Tôi đưa đến rồi đây.” Nguyên Y nhếch môi cười rồi bế con trai ngồi xuống.

Là chỗ ngồi cách xa Lệ Đình Xuyên nhất có thể.

Nghĩ đến lần mới xuyên vào đã ngồi trên đùi người đàn ông này, cô thấy buồn nôn.

Con trai?

Ánh mắt Lệ Đình Xuyên dịu đi chút ít.

Thực ra, anh rất xa lạ với từ “con trai.” Trước đây anh mới chỉ xem qua ảnh, đây là lần đầu tiên anh được gặp mặt...

Tiểu Thụ cảm nhận được rất rõ ràng, hôm nay mẹ cậu bé khác hơn ngày thường.

Trước đây, mẹ sẽ không bao giờ để cậu bé ngồi trên đùi như thế này.

“Tiểu Thụ, con muốn ăn gì nào? Ăn thoải mái nhé, không cần ngại đâụ” Nguyên Y ngồi trên sofa, nhẹ nhàng vỗ về lưng đứa nhỏ.

Cảm nhận được lưng gầy gò và xương nhô ra của nó, cô khẽ thở dài trong lòng.

Đứa trẻ này gầy quá rồi 

Nhưng Tiểu Thụ lại không hề bị mê hoặc bởi các món ăn tinh tế trước mặt, cậu bé không vội vàng mà chỉ lén liếc nhìn người đàn ông mà mẹ giới thiệu là ba cậu bé.

Ba cậu bé trông rất lạnh lùng, trên gương mặt không có chút cảm xúc nào, trông thật đáng sợ.

Tiểu Thụ mím chặt môi, lại quay đầu về phía mẹ.

Cậu bé có cảm giác người ba này không thích mình.

Vậy thì tại sao lại muốn mẹ bán cậu bé đi?

So với người ba xa lạ, cậu bé vẫn muốn ở cùng người mẹ quen thuộc hơn.

“Sao thế?” Nguyên Y không hiểu trong đầu cậu bé đang nghĩ gì, chỉ thấy mắt cậu bé hơi đỏ, cô liền cảm thấy như cậu bé đã bị uất ức.

Về phần người làm cậu con trai cô phải chịu ấm ức...

Nguyên Y liếc mắt về phía người đàn ông lạnh lùng ngồi trên xe lăn  “Có thể cất cái bản mặt như người chết của anh đi được không? Làm con tôi sợ rồi ”

Ánh mắt của Lệ Đình Xuyên trở nên lạnh lẽo hơn.

Đột nhiên, anh nhếch miệng cười  “Hôm nay cô to gan nhỉ ”

Đầu tiên là quyến rũ anh không thành, giờ lại dùng chiêu trò khác để thu hút sự chú ý sao?

Nụ cười của Lệ Đình Xuyên khiến người ta cảm thấy rùng mình, nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ đẹp của anh.

Nguyên Y lại chẳng chút rung động, cũng không đáp lại lời anh nói.

“Nào, ngoan, ăn cơm đi. Đừng chỉ ăn mỗi thịt, phải ăn cả rau nữa nhé, nhớ không?” Nguyên Y dùng chút kiến thức ít ỏi về nuôi dạy con để gắp đầy một bát thức ăn cho con trai, có thịt có raụ

Tự thấy mình phối hợp dinh dưỡng khá tốt, cô hài lòng gật đầu rồi đưa đũa cho Tiểu Thụ.

Tiểu Thụ rất ngoan, tuy còn hơi lạ lẫm, nhưng mẹ đã bảo cậu bé ăn thì cậu bé sẽ ngoan ngoãn ăn.

Chăm sóc con trai xong, Nguyên Y mới quay sang nhìn Lệ Đình Xuyên, nói  “Lệ tổng, ngại quá, nhưng tôi đổi ý rồi, tôi không ký thỏa thuận đó nữa. Tiểu Thụ đã ở bên tôi từ khi sinh ra, nó không thể rời khỏi tôi. Vậy nên tôi sẽ tự chăm sóc nó.”

“Cô nói gì?” Lệ Đình Xuyên bị sự thay đổi đột ngột của cô chọc giận.

Nguyên Y mỉm cười nhướng mày  “Tôi nói vẫn chưa rõ sao? Tôi nói, con trai tôi, tôi tự nuôi.”

Ánh mắt của Lệ Đình Xuyên lộ ra vẻ khinh bỉ  “Nguyên Y, cô có tự tin với điều đó không?”

“Tôi tự tin chứ ” Nguyên Y đáp lại thẳng thắn.




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status