Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 9

/1655



Tiểu Thụ nghe được câu nói này, lập tức cười toe toét, ăn càng hăng hái hơn.

Ánh mắt của Lệ Đình Xuyên trở nên lạnh lẽo, bao năm rèn luyện khiến anh không muốn nổi nóng trước mặt con trẻ.

Anh nén giận, nói với Nguyên Y  “Ra ngoài nói chuyện.”

Nguyên Y gật đầụ

Cô hiểu, có những lời không tiện nói trước mặt con.

“Ăn ngoan nhé, con muốn ăn gì thì tự gắp, mẹ sẽ quay lại ngay.” Nhìn ánh mắt bất an của con trai, Nguyên Y vỗ nhẹ lên đầu cậu bé để trấn an.

Cậu bé được an ủi, lại tiếp tục cúi đầu chăm chú ăn.

Lệ Đình Xuyên ngồi trên chiếc xe lăn thông minh không cần người đẩy. Anh sẽ không để Nguyên Y đẩy xe, cô cũng chẳng có ý định làm vậy.

Thế nên cô nhàn nhã đi theo sau anh sang một căn phòng khác.

“Đóng cửa lại.” Lệ Đình Xuyên không chút khách sáo ra lệnh.

Nguyên Y nhẫn nhịn, phối hợp đóng cửa.

Dù sao, mục đích hôm nay cô đến đây không phải để gây sự.

Khi cửa đã đóng lại, hoàn toàn cách âm và cách tầm nhìn, Lệ Đình Xuyên điều khiển xe quay lại đối diện với cô, nói với giọng đầy vẻ khinh ghét  “Nguyên Y, đứa trẻ này ra đời thế nào, cô không biết sao? Chuyện cô tính kế với tôi, tôi có thể bỏ qua, nhưng hôm nay ký vào thỏa thuận, sau này đừng có mơ tưởng đến bất cứ thứ gì khác.”

“Lệ tổng, trước đây tôi dây dưa với anh là tôi sai, tôi xin lỗi. Anh yên tâm, từ nay tôi sẽ không làm phiền anh nữa. Vậy nên hôm nay, tôi không hề chơi trò gì cả, càng không phải kiểu lùi một bước để tiến hai bước. Tôi nghiêm túc nói với anh, Tiểu Thụ sẽ ở lại với tôi.”

“Dựa vào cô?” Lệ Đình Xuyên cười nhạt, không tin một chữ nào.

Nguyên Y cảm thấy bị nụ cười đó xúc phạm, nhưng nghĩ đến những chuyện mà nguyên chủ đã làm, cô lại thấy khó bào chữa.

Thật không dễ dàng gì khi phải chịu trách nhiệm cho những chuyện mình không làm.

“Cô không có công việc ổn định, không có thu nhập ổn định, lại thường xuyên không về nhà, qua lại với đủ kiểu đàn ông…”

“Này  Đủ rồi đấy  Đàn ông thì được phép vui chơi, còn phụ nữ thì không sao? Tôi thế nào tôi tự biết, không cần anh tùy tiện suy diễn, tôi có thể kiện anh vì tội vu khống ”

Nguyên Y không thể nhịn được nữa.

Thật ra, đúng là nguyên chủ có làm mấy chuyện đó, nhưng vì còn nhắm đến vị trí Lệ phu nhân nên chưa từng xảy ra chuyện gì nghiêm trọng với ai cả.

Vậy thì Lệ Đình Xuyên lấy quyền gì mà tùy tiện suy diễn?

Lệ Đình Xuyên hừ một tiếng  “Sao? Dám làm mà không dám nhận?”

Nguyên Y dám làm dám nhận, vấn đề là mấy việc này không phải do cô làm 

Nhưng hiện giờ cô phải chịu tiếng xấu thay người khác, khiến cô mất tự tin khi đối diện với anh.

“Hôm nay tôi đến đây để nói về chuyện của Tiểu Thụ.” Nguyên Y hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận.

Lệ Đình Xuyên chỉ lạnh nhạt nhìn cô; “Tôi cũng đang nói về chuyện của Tiểu Thụ, những chuyện khác không liên quan đến tôi.”

“…” Nguyên Y cắn răng.

“Lúc nãy cô nhắc đến luật pháp, điều này cũng nhắc nhở tôi. Nếu cô không muốn từ bỏ quyền nuôi dưỡng thì hãy để luật pháp quyết định xem ai phù hợp để nuôi dưỡng đứa trẻ hơn.”

Nguyên Y kìm nén ý định xông lên đánh người, nghiêm túc nói  “Lệ Đình Xuyên, anh có tiền có quyền, nhưng Tiểu Thụ chỉ muốn ở với tôi. Ngay cả thẩm phán cũng không thể bỏ qua nguyện vọng của đứa trẻ.”




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status