Cậu nhóc chỉ im lặng nhìn cô, níu chặt áo cô, mọi khát vọng và lời cầu xin hiện rõ trong ánh mắt ấy.
Nguyên Y do dự một lúc lâu rồi thở dài thỏa hiệp, chậm rãi ngồi xuống, xoa đầu cậu bé hỏi “Con nghĩ kỹ rồi chứ? Theo ba con, con sẽ có cuộc sống mà nhiều đứa trẻ mơ ước. Còn ở bên mẹ thì không chắc.”
“Con phải suy nghĩ kỹ, mẹ chỉ cho con cơ hội này thôi. Một khi đã quyết định thì dù sau này có hối hận, mẹ cũng sẽ không để con rời đi nữa đâụ” Nguyên Y dịu dàng nói, trong ánh mắt thoáng qua vẻ kiên định.
Cô cũng là người rất cố chấp Nhưng cô còn chưa dứt lời, cậu bé đã ôm chặt cổ cô hơn.
“Khụ, Tiểu Thụ, con siết mẹ chết mất ” Nguyên Y không kịp phản ứng, bị con trai ôm chặt cổ.
Gia đình này sao ai cũng thích ôm cổ vậy nhỉ? Nguyên Y thầm nghĩ.
Cậu nhóc hoảng hốt buông tay, chu môi thổi nhẹ vào cổ cô “Phù phù, thổi cho mẹ hết đau nhé. Mẹ ơi, Tiểu Thụ không cố ý đâu, xin lỗi mẹ.”
“Không sao, mẹ không đau nữa rồi ” Nguyên Y cười xòa, hôn nhẹ lên má cậu bé.
Lần đầu tiên được mẹ hôn, đôi mắt Tiểu Thụ tràn ngập niềm vui sướng.
Nguyên Y bật cười, âu yếm xoa đầu cậu bé.
Cảnh tượng “mẹ hiền con thảo” trước mắt khiến Nghiêm Trực ngỡ ngàng.
Tin tức trước đây chẳng phải nói rằng người phụ nữ này thường ngược đãi tiểu thiếu gia sao?
Nếu không phải vì tiểu thiếu gia là máu mủ của nhà họ Lệ thì có khi cô ta đã vứt đi rồi.
“Tiểu thiếu gia, nếu cậu bị bắt ép thì nhớ nháy mắt một cái nhé ” Nghiêm Trực thầm hét lên trong lòng.
Đáng tiếc, cậu bé chỉ để tâm đến mẹ, chẳng bận tâm ai khác.
…
Trên đường đi, Nghiêm Trực liếc qua kính chiếu hậu, thấy cảnh mẹ con họ gắn bó thì càng thắc mắc hơn.
Sao người phụ nữ họ Nguyên kia cứ như biến thành người khác vậy?
Mười phút sau, chiếc xe tiến vào bãi đậu xe của một câu lạc bộ.
Nguyên Y bế con trai, trong sự “hộ tống” của Nghiêm Trực và mọi người, lại một lần nữa bước vào căn phòng ấy, đối mặt với Lệ Đình Xuyên.
Vừa vào cửa, cô chẳng đếm xỉa gì đến sắc mặt của anh, thản nhiên yêu cầụ
“Tôi và con trai đói rồi, kêu người mang đồ ăn tới đi.”
Cô đã nói với con là hôm nay sẽ đi “ăn chực” rồi, sao có thể nói mà không làm được?
Trong phòng, mặt Lệ Đình Xuyên đen sì, ngũ quan sắc bén càng thêm phần nghiêm nghị.
Có lẽ Nghiêm Trực đã thông báo với anh rằng Nguyên Y dẫn theo cậu bé đến, nên khi thấy cô bế con bước vào, anh không ngạc nhiên.
“Nghiêm Trực, gọi người chuẩn bị thức ăn.” Lệ Đình Xuyên ra lệnh.
Nghiêm Trực nhìn thoáng qua Nguyên Y, sau đó cúi đầu lui ra ngoài “Vâng.”
“Đừng sợ, đây là ba con.” Cảm nhận được sự sợ hãi của con trai trong vòng tay, Nguyên Y vỗ nhẹ lưng con trấn an.
Lời giới thiệu thẳng thừng của cô khiến ánh mắt Lệ Đình Xuyên tối lại “Nguyên Y, cô lại định giở trò gì đây?”
Người phụ nữ đầy mưu mô này
Nguyên Y không bận tâm đến anh, chỉ chăm chú vào phản ứng của Tiểu Thụ.
Cậu bé nghe cô nói người đàn ông đẹp trai ngồi trên xe lăn là ba mình, chỉ liếc qua một cái, rồi quay người chui vào vai cô, quay lưng lại với người ba ruột.
Phải nói rằng, Nguyên Y khá hài lòng với biểu hiện của cậu bé.
|
/1655
|

