“Mẹ không bán con đâu, chỉ là từ bỏ quyền nuôi dưỡng thôi. Con cũng thấy rồi đấy, mẹ vừa nghèo, lại đối xử không tốt với con, thường hay đánh con, chửi con. Con không ghét mẹ sao? Còn ba con, ông ấy giàu có, địa vị cao, quan trọng là sẽ không đánh mắng con và sẽ chăm sóc con tử tế. Làm thiếu gia nhà giàu không thích hơn là chịu khổ với mẹ sao?” Nguyên Y nói với tất cả sự chân thành.
Thông qua cuộc trò chuyện vừa rồi, cô nhận ra cậu bé này rất thông minh, có thể nói thẳng mà không cần phải lòng vòng.
Cô chỉ không muốn chết một cách vô lý nữa, cũng không muốn thay đổi cốt truyện.
“Con không ghét mẹ Con không cần ba, chỉ cần mẹ thôi, con chỉ muốn ở bên mẹ, con không đi đâu hết.”
Nguyên Y cứ ngỡ sau khi nói rõ mọi chuyện, cậu bé sẽ an tâm.
Không ngờ, cậu nhóc vẫn ôm chặt lấy chân cô, nhất quyết không buông.
“Con ngốc à? Cuộc sống sung túc như vậy mà không muốn sao?” Nguyên Y bất đắc dĩ nói.
“Con chỉ cần mẹ thôi ” Cậu bé ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đến lạ thường.
Tại sao chứ?
Nguyên Y thực sự không hiểu nổi. Nguyên chủ có gì tốt?
Kiếp trước cô vốn cô độc, không cha không mẹ. Chẳng lẽ, tự nhiên xuyên vào truyện như vậy, ông trời liền ban cho cô một đứa con để bù đắp mối quan hệ thân tình sao?
Đang lúc Nguyên Y còn suy nghĩ miên man, điện thoại của cô đột nhiên reo lên.
Cô lấy điện thoại ra xem, thấy một người được lưu trong danh bạ với tên “Tay chân số một” gọi đến.
Ai đây?
Nguyên Y vừa cố nhớ lại cốt truyện, vừa bắt máy.
“Cô Nguyên, Lệ gia cho mời cô lập tức đến ký thỏa thuận, xin mời cô xuống tầng.”
Nguyên Y vừa gác điện thoại liền nhớ ra “tay chân số một” là ai.
Là Nghiêm Trực, trợ lý thân cận nhất của Lệ Đình Xuyên.
Cô bước đến cửa sổ nhìn xuống, quả nhiên, dưới góc phố có một chiếc xe thương vụ màu đen đỗ sẵn, hai bên xe có hai người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm.
“…” Khóe môi Nguyên Y khẽ nhếch lên, thu ánh nhìn về.
Việc Nghiêm Trực có thể điều tra ra nơi cô ở chẳng có gì lạ.
Dù sao, đây cũng là một cuốn tiểu thuyết tổng tài ngược tâm, và Lệ Đình Xuyên là nam chính bá đạo.
Có vẻ anh đã quyết định hôm nay phải giải quyết dứt điểm mọi việc rồi.
Cũng phải thôi, một nhân vật đỉnh cao như Lệ Đình Xuyên, dù có ngồi xe lăn cũng không muốn phí thời gian dây dưa với một người như nguyên chủ.
“Mẹ ơi ”
Nguyên Y vừa nhúc nhích, liền phát hiện gấu áo mình bị cậu bé kéo nhẹ.
Đôi mắt cậu bé còn hơi đỏ, ánh nhìn của cậu bé tràn đầy vẻ bất an, bám víu lấy cô.
Dường như việc hôm nay cô không đánh mắng đã khiến cậu bé rất vui.
Ôi Làm sao lại có đứa trẻ khiến người ta đau lòng thế này cơ chứ
Cô nhớ lại trong cốt truyện, sau khi trở về nhà họ Lệ, vì cậu bé vừa trải qua một trận sinh tử và bị mẹ ruột bỏ rơi khiến cậu bé trở nên cô độc và u ám, Nguyên Y cứ nghĩ lại thấy không đành lòng.
Giờ đây, việc khiến cậu bé bị thương suýt mất mạng đã thay đổi, nhưng tình tiết bị mẹ ruột bỏ rơi vẫn tiếp diễn.
Dù Nguyên Y có giải thích thế nào, cô biết rõ, một khi ký vào thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi dưỡng thì đối với cậu bé cũng chẳng khác gì bị bỏ rơi.
|
/1655
|

