Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 5

/1655



Nhưng ngón tay cô còn chưa kịp chạm vào mặt cậu bé, cậu bé đã hoảng sợ lùi lại một bước, ánh mắt vừa hoảng vừa dè chừng.

“…” Nguyên Y thu tay lại, cảm thấy có chút bối rối.

Cô hiểu được sự cảnh giác của cậu bé.

“Đừng sợ, mẹ không đánh con đâụ” Từ khi sinh ra tới giờ, Nguyên Y từ vẫn còn độc thân, nay lại trở thành mẹ nên chỉ biết lúng túng giải thích.

“Mẹ ơi, mẹ đừng bán con được không?” Đột nhiên, cậu bé như lấy hết can đảm, nhào tới ôm chặt lấy cô.

“???” Nguyên Y cứng đờ cả người.

Cảm giác này... thật khác xa với lúc vuốt mèo 

“Mẹ ơi, sau này con sẽ ngoan, mẹ muốn đánh muốn mắng con thế nào cũng được, mẹ đừng bán Tiểu Thụ được không? Tiểu Thụ ăn rất ít, không cần quần áo mới, đồ chơi mới, còn biết giúp mẹ làm việc… Hu hu…” Cậu bé nói tới đây thì bật khóc nức nở.

Trong tiếng khóc của cậu bé, Nguyên Y nghe thấy nỗi sợ hãi và sự quyến luyến khi sắp bị mẹ ruột bỏ rơi.

Cô thấy lòng mình nhói lên.

Đây là cảm xúc thật của cô, còn nguyên chủ là bà mẹ vô trách nhiệm kia thì chắc chắn sẽ không bao giờ xót con như vậy.

Đứa trẻ còn nhỏ, vậy mà lại nói ra được những lời này, ai mà không mềm lòng chứ?

Dù sao thì Nguyên Y cũng không thể kìm lòng được.

Thực ra, ban đầu Nguyên Y chỉ định ký thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi dưỡng thôi.

Dù gì cô cũng chỉ cần ngăn cản tình tiết dẫn đến cái chết của nguyên chủ. Sau khi đứa bé quay lại nhà họ Lệ đúng theo cốt truyện, cô sẽ nhận được một tấm séc. Trả hết nợ cho nguyên chủ xong, số tiền còn lại đủ để cô sống thong thả, chẳng phải lo nghĩ gì nữa.

Dù sao cô cũng không phải mẹ ruột. Nam chính lại là ba ruột của cậu bé, nhà họ Lệ sẽ không bạc đãi con cháu mình.

Phận pháo hôi thì nên biết thân biết phận, tránh xa cốt truyện, xa khỏi nhân vật chính không tốt hơn sao?

Nhưng khi cậu bé này vừa khóc thút thít như vậy, Nguyên Y lại thấy trái tim mình mềm nhũn ra.

“Mẹ nói bán con lúc nào hả?” Nguyên Y thanh minh.

Từ bỏ quyền nuôi dưỡng cũng đâu có nghĩa là bán 

Bán con là phạm pháp đấy, con mình sinh ra cũng không thể bán 

Dù bản thân là người trong giới y học cổ quái, lẩn khuất ranh giới đen trắng, nhưng luật pháp cơ bản cô vẫn hiểu rõ.

Tuy nhiên, cậu bé lại không tin lời giải thích này  “Con nghe hết rồi… Mẹ không bán con thì ngày mai lấy tiền đâu trả?”

“…” Ôi trời.

Khóe miệng Nguyên Y giật giật, không nhịn được muốn trêu cậu bé  “Chính con cũng nói rồi đấy, không bán con thì không có tiền. Giờ con lại không cho mẹ bán con, vậy phải làm sao đây?”

Hức 

Cậu nhóc ngừng khóc ngay lập tức, trong đôi mắt long lanh ngấn nước vẫn còn hai giọt lệ lấp lánh.

Cái vẻ ngây thơ ngốc nghếch này làm trái tim Nguyên Y tan chảy 

Trời ơi 

Một đứa trẻ đáng yêu thế này, nguyên chủ lại nỡ lòng nào ngược đãi?

“Vậy… mẹ cứ bán con đi, rồi con sẽ lén trốn về, có được không ạ?” Cậu bé vắt óc nghĩ ra một “ý kiến hay”.

Phì 

Nguyên Y bật cười.

Đúng là đứa con cưng của mẹ mà 

Thấy cô cười, cậu bé cũng cười toe toét dù mặt còn đẫm nước mắt.

Bỗng dưng, Nguyên Y ngưng cười, khiến nụ cười ngây ngô của cậu bé khựng lại, ánh mắt bỗng tràn đầy sự bất an.




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status