Cô im lặng một lúc rồi lên tiếng “Tốt nhất bà nên đi gặp con gái mình ngay đi, nếu không bà sẽ phải hối hận cả đời đấy.”
Nguyên Y nhẹ nhàng xoay ngón tay, nhớ lại việc vô tình nhìn thấy số phận của bà chủ nhà trong lúc cắt mạch, cô cảm thấy vẫn nên nhắc nhở một chút.
Lời nói đầu trước khi vào truyện Cách xưng hô và đại từ nhân xưng trong truyện mình đều thay đổi theo tâm lý của nhân vật và tình huống của truyện. Nếu các bạn cảm thấy không phù hợp có thể nhẹ nhàng góp ý, hợp lý thì mình sẽ cân nhắc check sửa lại. Mình cảm ơn các bạn đã đồng hành theo dõi bộ truyện nha <3
“Nguyên Y, mày... Mày lại muốn giở trò gì nữa hả?”
Bà chủ nhà mập nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Nguyên Y, sợ hãi đến mức nuốt lại hai từ “con điếm” định thốt ra.
Nguyên Y nhếch môi “Giúp người làm việc thiện thôi. Nếu bà tin tôi thì mau về ngay đi, biết đâu con gái bà vẫn còn cứu được. Nếu cứ chần chừ nữa thì chỉ có nước tóc bạc tiễn tóc xanh thôi.”
Bị cuốn vào cuốn sách này một cách vô lý, trong lòng cô đang vô cùng phẫn nộ. Nếu không vì đây là chuyện liên quan đến mạng người và cũng có khả năng là khách hàng tương lai thì cô đã chẳng buồn nhắc nhở.
Nghe Nguyên Y nói vậy, bà chủ nhà vừa tức vừa sợ, định chửi vài câu nhưng trong lòng lại thoáng nghi ngờ.
Biết đâụ..?
Biết đâu cô không nói dối mà thực sự biết gì đó... Ôi trời
Bà chủ nhà không dám nghĩ nhiều thêm, vội vã bỏ lại một câu “Mày... mặc kệ mày đang có mưu đồ gì, tóm lại, hôm nay là ngày cuối cùng tao cho mày ở đây. Mai mà tao không thấy tiền thuê nhà thì mày với thằng con hoang kia dọn ra khỏi đây ngay ”
Dứt lời, bà ta quay người, hấp tấp chạy đi, vừa chạy vừa rút điện thoại gọi cho con gái.
Nguyên Y nhìn theo bóng dáng bà ta rời đi, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám hàng xóm tò mò xung quanh. Những người vừa nãy nhìn cô vừa nhếch môi cười liền lập tức co người lại, đóng cửa nhà mình.
Tiếng cửa đóng lạch cạch vang lên dọc theo hành lang.
Những yếu tố có thể gây hại cho đứa trẻ đều đã biến mất, trong lòng Nguyên Y cũng nhẹ nhõm hơn.
Cô quay lại, nhìn về phía cậu bé.
Thật ra thằng nhóc này trông rất đáng yêu, các đường nét trên khuôn mặt rất tinh tế, xinh xắn.
Dù sao cũng là con trai của Lệ Đình Xuyên và nguyên chủ, gen tốt là điều hiển nhiên.
Nhưng do bị thiếu dinh dưỡng trong thời gian dài nên dù đã hơn ba tuổi, cậu bé vẫn trông chỉ giống như một đứa trẻ hai tuổi, đầu và thân thể cũng không cân đối.
Tuy vậy, đây đều là những vấn đề có thể giải quyết được.
Chỉ cần quay về nhà họ Lệ, với đội ngũ chuyên gia dinh dưỡng của gia đình, chẳng mấy chốc thằng bé sẽ phát triển như những đứa trẻ cùng tuổi.
Trong lúc Nguyên Y đang đánh giá cậu bé, cậu bé lại rất yên lặng.
Đôi mắt trong veo, đen láy như mắt hươu non, nhìn cô chằm chằm.
Trên gương mặt và cánh tay lộ ra ngoài chiếc áo ba lỗ của cậu bé vẫn còn những vết bầm nhạt màụ
Thật tội nghiệp
Nguyên Y thầm trách móc nguyên chủ không phải là người, đến con trai mình mà cũng ra tay nặng như vậy.
Trong ký ức, chỉ cần tâm trạng nguyên chủ không vui liền trút giận lên cậu bé, vừa đánh vừa chửi.
Nguyên Y nhìn mà xót xa, định đưa tay ra xem thử vết thương của cậu bé.
|
/1655
|

