Nguyên Y nhanh chóng đi qua con hẻm, không quan tâm đến những ánh mắt mập mờ xung quanh. Khi cô lên tới tầng nơi nguyên chủ trọ, cô nhìn thấy năm, sáu người đang đứng vây quanh cửa nhà mình.
Cốt truyện dẫn đến cái chết của cô đã bắt đầu, ánh mắt Nguyên Y hơi híp lại.
“Đồ con hoang, con mẹ mày đâu rồi? Không trả tiền thì tao sẽ mang mày đi thế nợ ”
“Còn tiền thuê nhà nữa Ba tháng rồi chẳng trả đồng nào cả ”
“Con đàn bà đó còn vay tao ba vạn, lần nào đòi cũng bảo lần sau, lần này phải trả đấy ”
“Thằng con hoang, mày không nói gì tao đánh chết mẹ mày bây giờ ”
Tiếng ồn ào đầy sự đe dọa vang lên xung quanh. Sắc mặt Nguyên Y trầm xuống, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, may mà cô đến kịp.
“Các người không được vào trong Đây là nhà của mẹ con tôi ”
Giọng nói của một đứa trẻ vang lên, ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào cửa, như một con sói nhỏ răng nanh muốn ngăn cản đám người xâm nhập.
Đây chính là con trai của nguyên chủ sao?
“Đây là nhà tao Hôm nay mẹ mày không trả tiền nhà thì cả hai mẹ con mày phải cút đi ngay ” Người chủ nhà mập mạp vừa nói vừa vung tay đánh về phía đứa trẻ.
Tuy nhiên, khi tay bà ta vừa vung lên thì đột nhiên không thể cử động được nữa.
“Tay tôi ” Người chủ nhà mập mạp la lên đau đớn, nhìn người phụ nữ đang nắm chặt tay bà ta với ánh mắt không thể tin được.
“Nguyên Y, mày dám đánh tao?”
Nguyên Y mỉm cười “Nói thì nói, sao phải ra tay? Lại còn tỏ vẻ cứng rắn với một đứa trẻ, thật chẳng đáng mặt.”
Nói xong, cô thả tay ra.
Người chủ nhà mập mạp lập tức thu tay lại, sắc mặt bà ta tái nhợt, chỉ có bà ta biết rõ tay mình đau đớn đến mức nào khi bị Nguyên Y nắm chặt.
Bà ta ôm lấy tay rồi nhìn Nguyên Y với ánh mắt đầy sợ hãi.
Nguyên Y đứng chắn trước mặt đứa trẻ, liếc qua đám người đòi nợ của nguyên chủ bằng vẻ mặt lạnh lùng.
Cô thầm nghĩ, giờ đây cô là Nguyên Y rồi, nợ mà không trả thì phải gánh hậu quả thôi
Quả thật là một kết cục không thể tệ hơn
“Các người muốn lấy tiền à? Giờ này ngày mai đến lấy.” Không ai nghe ra giọng điệu của Nguyên Y có bao nhiêu khó chịụ
Chỉ có đứa trẻ phía sau cô đang nhìn cô với ánh mắt suy tư.
Tiếc là Nguyên Y không để ý.
"Ngày mai? Mày lại định lừa tao nữa phải không? Chuẩn bị bỏ trốn à?" Người đòi nợ cơ bắp cuồn cuộn, nhìn cô với vẻ không tin.
Nguyên Y mỉm cười, lấy điện thoại ra bấm ba phím 110.
Trước khi cuộc gọi kết nối, cô bình thản nói với đám người “Không tin à? Hay là gọi cảnh sát đến làm chứng nhé?”
Đám đàn ông to con lập tức bị đòn này làm cho choáng váng. Vì họ đều là dân xã hội nên chẳng ai muốn đụng phải cảnh sát… Cuối cùng, người đàn ông cầm đầu vội vàng chỉ tay cảnh cáo cô rồi tức giận bỏ đi, miệng vẫn không ngừng mắng chửi.
Nhìn thấy đám người đó rời đi, Nguyên Y thầm nghĩ trong lòng, các người đâu biết là tôi đang cứu các người.
Theo như cốt truyện, đám người này đã từng hành hạ đứa trẻ trong quá khứ và nhận lấy kết cục không hề tốt đẹp.
Khi những kẻ gây rối đi hết, Nguyên Y mới quay sang nhìn bà chủ nhà mập đang tỏ vẻ vẻ khó chịụ
|
/1655
|

